Aug 4, 2012

thập tục nhứt thanh

Nhạc Trần Thiện Thanh

Indian Skimmer (Rynchops albicollis)Anh về với em
Như chim liền cánh, như cây liền cành
Như đò với sông
Như nước xuôi dòng vào lòng biển xanh
Em ơi trăng còn sáng, nên tin yêu vẫn còn mang
Em ơi sương còn xuống, nên tim côi mong sưởi ấm
...
Xin cho ân tình sẽ bao la như sương đầu núi
Xin cho ân tình sẽ không mau tan như bọt nước
Anh đi anh lại về
Em ơi tơ duyên đầu, xin trăm năm bền lâu

*
Cao ngất Trường Sơn,
ôm ấp tình thương nước ra sông nguồn
Tìm về biển Ðông,

tình yêu thành sóng Thái Bình Dương
Rồi từng đêm sương, s
óng vỗ về ru giấc quê hương
Nhưng quê hương chưa ngủ,

khi bom đạn tơi bời
còn nhục nhằn dưới ruộng trên nương.

*

Nhớ khi xưa lạ nhau, chung một đường kẻ trước, người sau.
Chàng lặng đi theo nàng, hát vu vơ mấy câu nhạc tình.
Nàng làm như vô tình, gái đoan trang dễ đâu làm quen.
Lối đi qua nhà em nghe nồng nàn mùi dạ lý thật thơm.

Khi đêm sang đom đóm đong đưa, giờ nàng đã ngủ chưa?
Đi lang thang khuya lắc khuya lơ, đèn nhà ai tắt sớm.
Gom suy tư thao thức đêm khuya, chàng bèn viết lá thư.
Hai hôm sau mới dám đưa thư, nàng nhận nhưng làm thinh.

Nhớ khi xưa còn thơ, tuy thương thầm nhìn nhau cứ lặng câm.
Chuyện tình yêu ban đầu, mấy ai may mắn chung nhịp cầu.
Nàng đội hoa theo chồng, nước mắt tôi rớt bên bờ sông.
Đã không như là mơ, nếu tình cờ gặp xin cứ làm ngơ.


Trần Thiện Thanh viết ca khúc nhịp 4/4 Bolero và Rumba vào hạng hay nhất tân nhạc Việt. Ông vừa viết nhiều, mà bài nào cũng hay. Chẳng những hay, còn rất thơ. Nét thơ trong những chuyện tình rất thường. Cái đó khó.

Đôi lúc, đời sống có những điều ngạc nhiên.
Ngạc nhiên khi nghe thấy một bậc trí thức lại quá cung nhu mù mịt.
Cũng có sự ngạc nhiên khi bắt gặp người bình dân nhưng hào khoáng lễ văn.

Người Trung Hoa xưa có câu châm ngôn "Thà thập tục nhứt thanh, còn hơn thập thanh nhứt tục", "Vẽ người khó, vẽ ma rất dễ". Viết trăm điều cao kỳ, một trang tục tằn thô ráp, coi như trăm trang hỏng. Viết nhiều câu chân sơ thế tục, bổng đệm vài hàng minh triết, cả bài viết tỏa sáng. Vẽ người khó vì người ai ai cũng thấy và biết rõ. Vẽ ma dễ vì ma vốn vô ảnh vô hình, chẳng ai biết đường nào lần mò phải trái. 

Nhạc của Trần Thiện Thanh, lời dung dị nhưng không kém thi văn. Giai điệu trử tình, bình dân. Nhưng là hạng bình dân xài rất sang. Cái hơi nhạc và lời ca sang trọng ấy khá rỏ. Lạ thật. Làm được tân nhạc bình dân mà sang, trên đời quả có một nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.

Lối đi qua nhà em nghe nồng nàn mùi dạ lý thật thơm.
Khi đêm sang đom đóm đong đưa, giờ nàng đã ngủ chưa?
Đi lang thang khuya lắc khuya lơ, đèn nhà ai tắt sớm.
Gom suy tư thao thức đêm khuya, chàng bèn viết lá thư.
Hai hôm sau mới dám đưa thư, nàng nhận nhưng làm thinh.

Đời thường mà nhạc và thơ đến thế thì thật trác tuyệt.