Jun 5, 2012

bọn cá lội đến nhẹ cụng


Stone
By Charles Simic 

Go inside a stone
That would be my way.
Let somebody else become a dove
Or gnash with a tiger's tooth.
I am happy to be a stone.

From the outside the stone is a riddle:
No one knows how to answer it.
Yet within, it must be cool and quiet
Even though a cow steps on it full weight,
Even though a child throws it in a river;
The stone sinks, slow, unperturbed
To the river bottom
Where the fishes come to knock on it
And listen.

I have seen sparks fly out
When two stones are rubbed,
So perhaps it is not dark inside after all;
Perhaps there is a moon shining
From somewhere, as though behind a hill
Just enough light to make out
The strange writings, the star-charts
On the inner walls.

*

Đá

Đi vào lòng đá
Là đạo của tớ.
Hảy để cho ai làm chim bồ câu
Hay gầm ghè nhe nanh cọp vằn.
Tớ thích làm viên đá thôi.

Bề ngoài đá chừng như đánh đố:
Chẳng ai biết đá muốn đố gì.
Ấy, trong lòng đá thật mát lặng
Thách con bò phịch bước lên,
Thách trẻ nít ném đá dòng sông;
Đá chìm, chậm, tỉnh queo
Vào lòng sông 
Bọn cá lội đến nhẹ cụng
Và nghe ngóng.

Tớ đã thấy những tia lửa nháng
Khi hai viên đá cạ nhau,
Đó, đá không hẳn tối thui lòng;
Có một ánh trăng
Đâu đây, sau con đồi thì phải
Đủ sáng lấp lánh để dựng ra
Những dòng chữ dị kỳ,
tấm bích họa sao ngàn phương
Trên những thành tường nội.

http://www.poetryfoundation.org/poem/181383