Mar 30, 2012

thơ viên linh

Thủy Mộ Quan

Một biển trôi xa nghìn đảo lặn
Trời mây vần vũ thủy mang mang
Xung quanh màu bạc trong lòng tối
Điểm cuối quê nhà một góc đen

Nằm mộng đêm nay vào hoả ngục
Kiếm người oan thác đã trầm xanh
Dưới hiên mưa vắng hồn khua nước
Thả chiếc thuyền con ngược bến không

Ngần ngại tìm em lúc cuối năm
Xuân sang le lói ý đèn nhang
Nửa đêm trừ tịch sầu ma quỉ
Năm cũ còn chong đuốc trước thềm

Đến cầu ao cũ ngắt rau xanh
Nhìn ngược hình dung đến hoảng kinh
Vẫn tưởng quê nhà tìm lại được
Quê Nhà đã mất lúc u minh.

Từ đáy sâu trầm giạt tiếng chuông
Gọi người dương thế giúp âm công
Gọi ma bốn biển về chung sức
Gom góp san hô dựng giáo đường

Quê ta trầm thống nỗi đau dài
Xum họp chiều hôm biệt sớm mai
Đáy nước chia lìa sơn cốc tận
Miếu đường chuông đổ mộ hồn ai
(trích)

Chữ nghĩa

Đêm qua thơ hỏi ta rằng
Người ơi vần điệu vô hằng còn không
Trái tim người có còn hồng
Nhánh cây đau khổ có trồng vườn ai

Trái tim ta đã ở ngoài
Vườn ta thảo mộc u hoài từng cây
Sáng nay chữ hỏi câu này
Người ơi  ý tứ còn đầy hay vơi

Chân phương  ý ở trong đời
Hoài nghi tứ đã ra lời này kia
Chữ ta từ nghĩa ra đi
Tâm ta chỉ hiểu phân ly là nhà

Chập chờn trong sách là ma
Tấm chân diện mục là hoa trái mùa
Đêm qua tầm tã cây mưa
Văn chương vô mệnh hoang sơ lắm rồi

Hỏi ta đừng hỏi bằng lời
Một cây rụng lá vườn trời không bay
Đêm qua chữ hỏi câu này
Tay ai cầm bút ban ngày hỏi ta?

Viên Linh
Thơ Viên Linh