Mar 30, 2012

ông già gân dữ quá ta

Dọc đường

Ba người đàn ông ngồi quây xung quanh cái bàn gỗ tròn trong quán và cùng hướng về phía quốc lộ chạy mất hút vào trong rừng cao su ở hai bên. Quán bằng lá nằm cuối dãy phố mươi lăm chiếc nhà, sát cạnh con đường đất xe hơi có thể vào, ngăn phố với rừng cao su. Đầu trên dãy phố là đồn dân vệ rào ba lần thép gai trên treo lủng lẳng những ống lon rỉ. Người đàn ông ngồi ngoài cùng kế cây cột chống, mặc áo lá và quần xà lỏn, một chân co lên mặt ghế, tay bưng ly cà phê uống từ hớp nhỏ. Người đàn ông liền bên vận quần áo kaki sờn rách, đầu đội nón bẻ vành, chân đi giày không vớ, cầm chiếc muỗng nhỏ xíu gõ nhịp lên bàn. Người ngồi tách riêng một phía già hơn hết, tóc tiêu muối, vận quần lãnh đen bám bụi đỏ, áo túi trắng ngả màu, trước một ly cà phê sữa.
"Có lẽ tụi nó về hết rồi". Ông già nói.
"Còn mà. Ít nhất còn cái 601 chưa về".
"Vậy ai chơi nổi với mày nữa. Mày thuộc hết số xe còn gì? Thằng này điếm quá".
"Ờ... tôi nhớ nhưng biết cái nào tới trước cái nào tới sau?"
Người vận quần áo kaki đỏ mặt cãi với ông già. Người vận áo lá quần xà lỏn nói:
"Ăn chung gì. Giờ mình chơi hết các thứ xe đi".
"Đâu có được mày. Mắt tao nhìn không rõ. Xe ben chạy cà rề cà rề tao còn ngó thấy. Chớ bọn xe đò, xe nhà chạy giờ này nó chạy trối chết làm sao tao trông kịp".
"Ai ăn lận tía mà tía sợ".
Ông già lắc đầu:
"Tao không chơi nữa".
Bà chủ quán mập bự, ngồi phía trong, nửa dòm vô trong nhà, nửa dòm ra trước, hỏi giọng khan như bị cúm: "Nãy giờ cha nào ăn?"
"Huề. Không ai ăn thua hết". Người đàn ông đội nón phân trần. Ông già xỏ dép, đứng lên thọc hai tay vô túi áo, móc tiền:
"Nè, trả tiền ly cà phê. Tao về cho sớm. Tối nay thế nào cũng có hành quân".
Ông đặt mấy đồng bạc cắc lên bàn, bỏ ra theo phía hông quán, bước ngay xuống con đường đất đi sang phía rừng cao su, vòng vào một gốc cây ngoài bìa đứng tiểu. Tiếng nước chảy mạnh soi vào thân cây, người đội nón nghiêng đầu ngó là to:
"Ông già gân dữ quá ta".
Người ngồi ngoài cũng chợt vểnh tai nghe ngóng. Tiếng ầm ì ở tít xa.
"Còn tao với mày hả?"
"Đâu có ngán".
"Bài cào hay sóc đĩa?"
"Thứ nào cũng được. Cho mày lựa"...

Thanh Tâm Tuyền
Trích truyện ngắn Dọc Đường 

Thanh Tâm Tuyền là nhà văn nổi tiếng thời VNCH. Ông làm thơ, viết văn, viết kịch. Chổ nào cũng hay. Văn của TTT, theo nhiều người đồng ý, rắn rỏi và đầy nam tính. Cái tính đó toát ra từ văn phong của truyện.  Đọc vào là nhận ra ngay.
Truyện ngắn Dọc Đường, được xem như một truyện hay của ông. Và của miền Nam văn học.
TTT gốc người Bắc, lạ thay truyện DĐ này và một truyện nữa "Tư", giọng văn đặc sệt miền Nam. Đặc sệt luôn. Khó tìm thấy chổ miễn cưỡng. Ông viết như vậy có lẽ vì ông yêu tình đời người miền Nam vốn
như vậy.