10/1/14

thuở nhỏ chúng tôi sống rất điệu


 

Trương Gia Vy và tôi thường líu lo, khúc khích với nhau trong những lần họp mặt bạn bè ở nhà anh chị Nguyễn Mộng Giác mỗi cuối tuần. Có phải vì cả 2 đều lập gia đình với những vị hơn chúng tôi rất nhiều tuổi? Nghiêu Đề hơn tôi 15 và Nguyễn Xuân Hoàng hơn Vy 16 .

Thuở nhỏ chúng tôi sống rất điệu và lại còn rất cường điệu. Đi nhà thờ với áo dài thướt tha yêu kiều và thật dịu hiền, nhưng chẳng bao giờ cầm theo thánh kinh, thường trốn tới Alliance France coi tranh với quyển La Nause trên tay. Nếu có chiều nào đi café thì làm dáng với “The Sound and The Fury“… Những quyển sách mà với tuổi 16,17 của tôi , càng đọc càng không hiểu gì hết, càng đọc càng tẩu hoả nhập ma… Phải chăng khi lập gia đình tôi cũng mang thói tật cường điệu đó? Dù cho Cha Mẹ đã nhiều lần hăm dọa từ bỏ, hoặc bạn bè thân thiết của anh cảnh cáo, như TDTừ: ”Nói cho cô hiểu là thằng bạn của chúng tôi sẽ chẳng săn sóc gì được cho cái gọi là mái ấm gia đình đâu đó nhé, nó chỉ giúp cô được mỗi một điều là  sống chung để cô không còn sơ… ma !” . Nhưng tôi vẫn quyết tâm sống với người họa sĩ mình yêu mến, với tôi, cách sống mà như chơi cùng với lối nói chuyện đầy minh triết của anh đã là điểm sáng , chói ngời để tôi được cười vui chan hòa, chẳng sợ gì đời sống vật chất đầy khó khăn trước mặt. Tôi còn ráng nói vói theo cùng thiên hạ, với lời tuyên bố đầy phiền toái trước khi lập gia đình: Không mua nổi tranh , thôi lấy hoạ sĩ cho nó chắc ăn!

Những năm sống ở California, cuối tuần hẹn hay không hẹn, chúng tôi đều đến “thăm “ một nhóm chung ở nhà anh chị Giác hoặc Nguyễn Đức Quang. Những câu chuyện được bàn ra hay nói tới chỉ nằm gọn trong câu kết luận của Nghiêu Đề trước khi tan hàng: ”Cái hay nhất là cả đám bàn tán rất hăng hái về mọi đề tài, văn học, chính trị ,văn chương , âm nhạc… nhưng đến khi ra về thì không ai còn nhớ là đã bàn, đã nói những gì, thôi coi như huề cả làng “. Rất nhớ một lần anh NXHoàng vừa hướng về phía Hội Phụ Nữ chúng tôi vừa hỏi “Các đấng Vợ Hiền đang bàn gì đây?”, Nghiêu Đề bèn sáng tác ngay thơ , làm tất cả bạn bè cười tung cười toé: ”Đừng mong con vợ nó Hiền , chỉ cầu con vợ không Điên đủ rồi". Vy và tôi đều nghĩ: Những cô vợ đã không hiền lại còn rất điên, chắc phải là chúng tôi đây"! (Lê Chiều Giang)

Source:  khi chúng tôi còn thở - damau.org

nice pictures in hong kong occupy

Thumbnail
Học sinh che mưa cho cảnh sát
 Cảnh sát xin học sinh
cho xe cứu hoả đi qua
                                                           
                                                       






 United For Democracy
Global Solidarity With Hong Kong

 1 dư lợn viên ủng hộ chính phủ
bị  dân chúng la ó chê cưới  
                                                                                                           








                                                          

9/30/14

hong kong occupy central hòa bình chiếm trung



香港佔領中環示威空中攝影
Hương Cảng chiếm lĩnh Trung Hoàn thị uy không trung nhiếp ảnh
Hình ảnh mới nhất về Hong Kong Occupy Central Movement nhìn từ không trung





                                                                                                  








                                                                 









  Joshua Wong 黃之鋒 Hoàng Chi Phong                                        

9/29/14

chớm thu bụi, mưa, gió



House Along A Road - Paul Cezanne 













Tĩnh vật

Con đường hẹp quanh ngày Tây Bắc
Ngày mùa hè muộn sáng trắng oi nồng
Ở lưng chừng màu xanh
Con chim sơn ca đã bay đi
Vắng vẻ
Chỉ còn lại mây và những căn nhà cũ 
Như tấm tranh bất động của Cezanne
Dựng bức tường màu vàng với mây đùn
Bên cạnh con đường làng
Trên đỉnh ngọn đồi chanh
Một ngày chớm thu bụi, mưa, gió ru người ta ngủ

Northwest, 9/2014

chuyện ngắn




Mùa đêm sang

Ông già Tiều chuyên môn ở trần. Ổng bận cái quần lửng quanh năm. Người VN đàn ông bận xà lỏn chứ không ai bận quần lửng ngang gối cột dây lưng rút như ổng. Tôi không biết ông già Tiều đến ở xã  miền Đông nầy bao lâu rồi. Từ khi tôi lớn khôn đủ biết thì đã thấy ông. Ông hơi cộc tính nhưng không làm gì ai. Có lẽ là do chung quanh ông toàn là người Việt.
Ông già Tiều ở căn nhà gạch lợp lá trống trơn rất mát trong khu vườn rộng trồng cây mít tố nữ, rộng cở hơn một mẫu tây. Vườn mít của ông chủ nào đó, tôi chẳng bao giờ thấy, nghe nói ở tận  trên Sài Gòn. Ông già coi vườn, làm cỏ, lâu lâu gánh nước tưới cây. Thì giờ rảnh, đi lòng vòng trong xóm chơi. Người trong xóm hay gọi ông bằng ba. Ổng cũng già đáng tuổi cha mẹ. Mà ổng cũng tốt bụng, ai kêu ba, lâu lâu giếng trong xóm cạn nước thì ổng cho vô vườn mít gánh nước nhờ.

Xóm bỗng dưng có người mới đến ở. Chị Năm gánh nước mướn. Không biết làm sao, chị xin được ở đậu với ông Tiều, che màn ở trong góc nhà. Chị có đứa con còn nhỏ 2,3 tuổi. Khuôn mặt Chị Năm tròn, một cái răng sún, tóc uốn quăn, chị lùn người. Chị gánh nước từ cái giếng vườn đến vài nhà khá giả ở cách đó xa xa. Làm công lặt vặt lấy tiền nuôi con. Và chị kêu ông già Tiều bằng ba. Khi ông Tiều bị ho thì chị nấu cháo cho ông ăn. Ông Tiều chuyên môn ăn cháo với củ cải muối. Chị Năm cũng có mua vải đen may áo bà ba cho ông Tiều mặc. Nhưng mà ổng chỉ mặc  một vài lần thì lại cởi ra ở trần.

Trời mùa Hè tháng hai tháng ba ở miền Đông rất nóng. Ve trong rừng cây cao su kêu inh vang.  Tháng tư, ban đêm trời nồng sắp sang mùa mưa. Những con dế cơm to bằng ngón tay cái gáy vang buổi tối. Tôi hay với con  Minh Châu, nhà sát ranh, đi bắt dế. Tôi cầm cái dao yếm. Con Châu cầm đèn pin và cái thùng nhỏ đi trước. Đi vô vườn mít, nghe tiếng dế gáy lớn dưới gốc mít, con Châu rọi đèn, con dế cơm màu vàng nâu đương gáy kêu phồng hai cánh, tôi liền xắn cái dao xuống chận ngang lổ. Con dế rút xuống hang nhưng mắc kẹt. Tôi bắt bỏ vô thùng.

- Ba mầy đặt tên là Minh Châu mà mầy da ngăm đen.
- Tại tao giống ba tao, tội nghiệp ổng đi lính cực lắm.
- Ba tao cũng đi lính.
- Bởi vậy nhà tao nhà mầy thân nhau.
Tôi nói:
- Ông già Tiều coi vậy mà hiền quá há.
- Ừa, chớ làm gì ai bây giờ.
- Ổng kêu tao là Lùng Chãy.
- Tại mầy tên là Long.
- Còn Chãy là gì?
- Má tao nói Chãy là... thằng.
-  Còn ổng kêu mầy là A Cháu. Ờ, mà lúc nầy ông Tiều được chị Năm kêu bằng ba. Ổng đau chỉ săn sóc.
- Hi hi hi !
- Mầy cười cái gì?
 - Có lần tao thấy ông Tiều ôm chị Năm.
- Mầy xạo, ôm làm gì?
Con Châu nói:
- Tao đâu biết, tao thấy hai người ôm nhau... hun!

Northwest, 9/2014 

9/24/14

phương ngôn về cái mới



+ Nghệ sĩ giỏi luôn luôn nhớ nhìn thấy sự vật theo cách mới, lạ. Tim Burton
+ Con người không thể khám phá đại dương mới ngoại trừ khi nào hắn có can đảm bỏ hướng nhìn vào bờ.  Andre Gide 
+ Hành trình khám phá thì không phải đi tìm cảnh mới nhưng là có một cái nhìn mới. Marcel Proust
+ Bạn luôn luôn mới, vì nụ hôn sau cùng của bạn bao giờ cũng nồng ấm nhất.  John Keats
+ Sự thanh lịch không phải chỉ là khoác vào một chiếc áo mới. Coco Chanel
+ Hảy ném giấc mơ của bạn vào khung trời như một cánh diều, và bạn không cần biết cái gì nó sẽ mang lại, một đời sống mới, bạn bè, tình yêu, quê hương mới. Anais Nin 

+ It's good as an artist to always remember to see things in a new, weird way. Tim Burton
+ Man cannot discover new oceans unless he has the courage to lose sight of the shore. Andre Gide
+ The voyage of discovery is not in seeking new landscapes but in having new eyes. Marcel Proust
+ You are always new, the last of your kisses was ever the sweetest. John Keats
+ Elegance does not consist in putting on a new dress. Coco Chanel
+ Throw your dreams into space like a kite, and you do not know what it will bring back, a new life, a new friend, a new love, a new country. Anais Nin
+ The creation of something new is not accomplished by the intellect but by the play instinct acting from inner necessity. The creative mind plays with the objects it loves. Carl Jung
+ Creativity is just connecting things. When you ask creative people how they did something, they feel a little guilty because they didn't really do it, they just saw something. It seemed obvious to them after a while. That's because they were able to connect experiences they've had and synthesize new things. Steve Jobs
+ When a man opens a car door for his wife, it's either a new car or a new wife. Prince Philip
+ Love is when you meet someone who tells you something new about yourself. Andre Breton
+ Once an object has been incorporated in a picture it accepts a new destiny. Georges Braque
Every great advance in science has issued from a new audacity of imagination. John Dewey
+ When I wake up every morning, I thank God for the new day. F. Sionil Jose

9/22/14

711-million kilometer journey


Ảnh do NASA cung cấp mô tả tàu vũ trụ MAVEN  tiếp cận sao Hỏa.

 Phi thuyền  nghiên cứu  không  gian
 MAVEN đến Hoả Tính  











NASA’s newest Mars probe, called MAVEN, has successfully entered its designated orbit around the "red planet." Scientists will use its sophisticated instruments to try to learn what happened to the atmosphere Mars had a few billion years ago.

After a 10-month, 711-million kilometer journey, MAVEN’s thrusters slowed it down to enter into orbit Sunday around Mars.

MAVEN, which stands for ‘Mars Atmosphere and Volatile Evolution Mission’, will try to find answers to two simple questions: “Where did the water go? Where did the carbon dioxide go?”

MAVEN principal investigator Bruce Jakosky says scientists now know that Mars once had a much denser atmosphere, but it changed significantly over the last few billion years when most of its gases disappeared into space. What they still don’t know is how and why that happened.

“We are trying to understand what the cause of that climate change has been, and we are looking at the role that escape to space may have played in removing the atmosphere, and changing the atmosphere,” he said.

Source: NASA's MAVEN Spacecraft Arrives at Mars

9/20/14

những tình ca bất tử






Hẹn hò
Song: Phạm Duy
Guitarist: Đỗ Đình Phương

Một người ngồi bên kia sông im nghe nước chảy về đâu
Một người ngồi đây trông hoa trôi theo nước chảy phương nào
Trời thì mưa rơi mưa rơi không ngưng suối tuôn niềm đau
Người thì hẹn nhau sang sông mong cho chóng tạnh mùa Ngâu

Cuộc đời làm cho đôi bên yêu nhau cách một biển sâu
Hẹn hò tàn thu sang xuân bên nhau biết thuở ban đầu
Dù tình không nguôi đôi ta xin cho hứa vui về sau
Trời còn làm cho mưa rơi mưa rơi cách biệt dài lâu

Nước vẫn trôi mau mắt vẫn hoen sầu
Đành để hồn theo nước trôi không màu
Số kiếp hay sao không cho bắc cầu
Thì xin sông nước sẽ cho gần nhau

Một người bèn ra ven sông buông theo nước cuồn cuộn mau
Một người chìm sâu trong khi mưa Ngâu bỗng ngừng ngang đầu
Cuộc tình thương đau êm êm trôi theo nước xuôi về đâu
Hẹn hò gặp nhau thiên thu cho phong phú đời người sau

9/19/14

phúng dụ tình yêu & thời gian

 
     Angelo Bronzino 001.jpg                                                   

Bronzino, Venus, Cupid, Folly, and Time,
 c. 1545 Oil on panel, 5 ft 1 in x 4 ft 8 3/4 in 
(London, National Gallery of Art)

Venus and her son Cupid are easily recognizable as the two figures in the left foreground. Both are nude, and bathed in a white light that creates a porcelain skin texture. Cupid fondles his mother's breast and kisses her lips. To the right, a nude putto with a lascivious expression dances forward and scatters flowers.
All three twist in the Mannerist "figura serpentinata" (a 'serpentine' or spiralling) pose. But only the putto's pose seems required by his action. The undulating forms of Venus and Cupid are rendered for their own sake rather than to serve narrative logic. Bald, bearded Time at the upper right, assisted by Truth (or is it Deceit?) at the upper left, draws aside a curtain to reveal the incestuous transgressions of Venus and the adolescent Cupid, pelted with rose petals by a laughing boy (Folly). At the lower left are Venus' doves.

The identity of the remaining figures is less certain. The old hag tearing her own hair has been called Envy (or Jealousy), and the creature behind the putto at the right, with a girl's face but whose body ends in the legs of a lion and a scaly serpent's tail and who extends a honeycomb with her left hand attached to her right arm, has been identified as Fraud (or is she Deceit? or perhaps Pleasure?). There is, however, no consensus on their identification.



9/16/14

khi hai sắc màu tuôn vào nhau



photo: NAT @ gio-o.com

 Vợ chồng

Họ tắt đèn và cái  bóng trắng của nó
vẫn còn  sáng chốc lát trước khi tan
như viên thuốc trong cái ly đen đêm. Đoạn nỗi phình.
Những bức tường khách sạn mọc lên từ trời đêm.
Ái ân lắng xuống, và họ ngủ
nhưng những suy tư kín đáo nhất của họ gặp nhau như là
khi hai sắc  màu tuôn vào nhau
trên trang giấy ướt của thằng bé học vẽ.
Đêm đen và im lặng. Nhưng phố nhích lại gần hơn
đêm nay. Với những cửa sổ không đèn. Những ngôi nhà xáp lại.
Chúng đứng sát nhau thật đông, chờ,
như một đám đông mặt mũi trụi lơ.

The Couple

They switch off the light and its white shade
glimmers for a moment before dissolving
like a tablet in a glass of darkness. Then up.
The hotel walls rise into the black sky.
The movements of love have settled, and they sleep
but their most secret thoughts meet as when
two colors meet and flow into each other
on the wet paper of a schoolboy’s painting.
It is dark and silent. But the town has pulled closer
tonight. With quenched windows. The houses have approached.
They stand close up in a throng, waiting,
a crowd whose faces have no expressions.

Áp  lực 

Cái máy-bay tự động trên trời xanh kêu inh.
Bọn tôi sống về phía cánh-làm việc thật khủng
nơi đại dương sâu hoắm có thể bất chợt mở bung
những chiếc vỏ tàu và điện thoại kêu rít.
Bạn chỉ có thể thấy ngang vẻ đẹp, vội vàng.
Lúa đầy đồng, nhiều màu sắc trong sóng lúa vàng.
Những chiếc bóng động đậy đó được vẽ ra trong đầu.
Chúng muốn trườn vào lúa và biến thành vàng kim.
Đêm xuống. Tôi đi ngủ vào lúc nửa khuya.
Chiếc thuyền nhỏ đem ra từ thuyền lớn.
Bạn đơn độc trên sóng nước.
Giang sơn tối đen trên thuyền trôi giạt xa và xa mãi.

Under Pressure

The blue sky’s engine-drone is deafening.
We’re living here on a shuddering work-site
where the ocean depths can suddenly open up
shells and telephones hiss.
You can see beauty only from the side, hastily.
The dense grain on the field, many colours in a yellow stream
The restless shadows in my head are drawn there.
They want to creep into the grain and turn to gold.
Darkness falls. At midnight I go to bed.
The smaller boat puts out from the larger boat.
You are alone on the water.
Society’s dark hull drifts further and further away.

Tomas Tranströmer

English translations are by Robert Bly 
Source:  tomastranstromer.net

con chim nào dang cánh bay lên





Và vó ngựa chập chờn như mắt ai xa

Gửi theo Nguyễn Xuân Hoàng, 
người đã lên đường vào ngày 13 tháng 9, 2014

Cuộc chiến đấu đã chấm dứt
Những con sóng dữ đã quay đầu về biển
Chôn giấu nét hung hãn của mình nơi đáy vực thẳm sâu
Chúng đã làm xong việc phải làm
Hãy trông:  một người nằm thanh thản
Mắt đắm nhìn vào những cồn cát hoàng hôn
Của hồn mình

Lũ mây bão cũng đã kéo đi xa
Bây giờ chỉ còn lại một mảng trời xanh ngát mắt
Cùng với bầy mây trắng thênh thang
Vẽ hình những dấu chân một người đi trên cát
Hay đi trên mây?

Hãy ngẩng cao đầu, mắt say trong nắng
Và hãy để gió thổi bay đi một tiếng nhạc vui
Tóc ta còn xanh mướt
Ta đứng trên đồi cao nhìn núi rừng thầm lặng
Tuổi trẻ như gió đùa trên đầu những ngọn thông xa
Ta để bước chân mình bước tới
Hòa tan cùng tiếng sóng vỗ đại ngàn
Con chim nào dang cánh bay lên
Một tiếng kêu
Thấp thoáng

Thôi, hãy cứ để một dòng sông thả mình ra biển
Ta quay lại lần cuối
Đưa tay chào vẫy cuộc đời
Bạn bè. Người thân. Quê nhà heo hút.
Ôi tóc xanh mây trắng
Và vó ngựa chập chờn như mắt ai xa
Con sóng nào đập vào kè đá
Tiếng vỗ của một bàn tay

Và im lặng trải đầy
Người ở lại ngút nhìn heo hút giỏ
Trả ngày tàn cho lũ mây xa
Đỏ quạch

Một tiếng chuông gióng giả thời gian
Ba động vào lòng tịch mịch
Một cánh chim
Buông.

9/14/14
Bùi Vĩnh Phúc
..............................................
Nguồn:  damau.org

bài ca xây đời mới
















Trăng Tàn Trên Hè Phố
Ca khúc: Phạm Thế Mỹ
Ca sĩ: Sơn Tuyền

Tôi lại gặp anh
Người trai nơi chiến tuyến
Súng trên vai bước lê qua đường phố
Tôi lại gặp anh
Giờ đây nơi quán nhỏ
Tuổi 30 mà ngỡ như trẻ thơ
Nhớ gì từ ngày anh xa mái trường
Nhớ gì từ ngày anh vui lên đường
Lối gầy về nhà anh hoa phượng thắm
Màu xanh áo người thương
Nắng chiều đẹp quê hương hay nhạc buồn đêm sương

Tôi lại gặp anh
Trời đêm nay sáng quá
Ánh trăng như hé tươi sau ngàn lá
Tôi lại gặp anh
Đường khuya vui bước nhỏ
Kể nhau nghe chuyện cũ bao ngày qua
Lối gầy về nhà anh hoa vẫn nở
Kỷ niệm từ ngày xưa chưa xóa mờ
Ánh đèn vàng ngoài ô vẫn còn đó
Bạn anh vẫn còn đây
Sống cuộc đời hôm nay với bọn mình đêm nay

Anh sống đời trai giữa núi đồi
Tôi viết bài ca xây đời mới
Bờ tre quê hương
Cây súng anh gìn giữ
Tôi hát vang giữa đời để người vui

Thôi mình chia tay
Cầu mong anh chiến thắng
Ánh trăng khuya sắp tàn trên hè phố
Thôi mình chia tay
Rồi mai đây có về
Quà cho tôi anh nhớ chép bài thơ
Nắng đẹp của bình minh đang hé chờ
Nỗi buồn vui biệt ly chưa xóa mờ
Súng thù từ rừng sâu vẫn còn đó
Đừng lưu luyến gì đây
Thôi bọn mình chia tay thôi bọn mình chia tay

9/15/14

thoát trung, bổ sung xá ... xẫu

Thumbnail                                                                               
Thumbnail
9/9/14 Khai mạc triển lãm CCRĐ
 năm 56-57 của VC, theo TC  năm 46-49 







                                                                                                             



Thumbnail
                   

nguyễn xuân hoàng

Quốc phá sơn hà tại, 
Thành xuân thảo mộc thâm. 
Cảm thời hoa tiễn lệ, 
Hận biệt điểu kinh tâm

Nước tàn sông núi còn đây
Thành xuân, cây cỏ mọc đầy khắp nơi
Cảm thời, hoa cũng lệ rơi
Chim kia cũng sợ hận người lìa tan
(Đỗ Phủ, Xuân vọng-Trần Trọng San dịch-Ngắm cảnh xuân)

NGuyenTaCuc-YNGHITRENCO-COVERBia1 " Bài viết hôm nay, không bàn đến tác phẩm-và-tác giả Nguyễn Xuân Hoàng nữa, mà nhắm vào một vấn đề cả ông và tôi cho là quan trọng: cung cấp tài liệu về/cho Văn học Miền Nam. Sự quan tâm ấy giúp tôi và ông vượt qua được bài viết "dữ dội" năm 2000 vì chúng tôi đồng ý rằng, tài liệu là vấn đề sinh tử của Văn học Miền Nam. Có hai điều bất lợi hiển nhiên cho việc nghiên cứu về Văn học Miền Nam. Thứ nhất, rất nhiều tác phẩm đã bị hủy hoại trong cơn sốt "giải phóng" sau 1975 khiến cho sự hiếm hoi trở thành một trở ngại tài chính hầu như không thể vượt qua được. Một bộ Phổ Thông (chủ nhiệm&chủ bút Nguyễn Vỹ) nay giá ba nghìn mỹ kim, bộ Bách Khoa bốn nghìn mỹ kim vv. Có những bộ như Khởi Hành (Bộ cũ, Sài gon) không còn đủ số để bán trọn bộ. Thứ hai, một số sách báo Miền Nam thoát được cơn phần thư vì "di tản" trước qua các đại học Hoa Kỳ thì bị dần dần hủy hoại vì giấy xấu. Tôi đã từng cầm cuốn "Thơ đen" (Tú Kếu) mà giấy giòn như bánh đa nướng quá, hẳn chỉ mươi năm nữa là nát vụn. Những tài liệu Miền Nam trước đó có liên quan trực tiếp đến Văn học Miền Nam 1953-1975 như sách báo của Nữ Lưu Thư quán (Phan Thị Bạch Vân làm Giám đốc kiêm Chủ nhiệm& Chủ bút) hầu như hoàn toàn biến mất. Một số rất hiếm hoi giữ lại được bằng microfilm thì trừ phi là một sinh viên hay giáo sư trong một Đại học Hoa Kỳ, người ta không cách nào mượn được."  (Nguyễn Tà Cúc)

 damau.org

9/14/14

xuân mở thắm mùa thu kín ảo


David1
 David / Michelangelo, copy statue













từ vị trí thuận lợi nhìn du khách
tôi đã trở thành châu báu của nghệ thuật từ lâu
trong thế giới không dài hơn năm phút của mạng
tiểu thuyết đang hấp hối và truyện chớp lên ngôi
tượng của Michelangelo chỉ là con rối
đứng trong bóng tối vô tri của viện bảo tàng
khi tất cả quảng trường là truyền hình và sân khấu của tôi.
(Đỗ Lê Anh Đào)  
Source: damau.org
.....................................................................

Lâu nay tôi vẫn có thắc mắc không biết khi một người phụ nữ nhìn ảnh tượng khỏa thân của một phụ nữ đẹp thì thật sự họ nghĩ gì? Đàn ông nhìn thì hầu hết là chiêm ngưỡng và mê say. Dĩ nhiên. Còn phụ nữ thì sao? Họ ganh tị? Họ cảm thấy bị tổn thương (nữ quyền)? hay họ thật sự cũng yêu thích như đàn ông?  Trở lại bức ảnh tượng David (bản sao) và bài viết của  ĐLAĐ. Một bài thơ hay. Rất thú vị. Thú vị ở chổ t/g dám nói lên suy nghĩ của mình. Suy nghĩ về sự mê trai… đẹp. Ít ra, từ ngữ “phái đẹp” không còn là một đặc ân mà Thượng Đế dành cho phụ nữ. Nếu quý vị hỏi tôi cảm thấy thế nào về tượng khỏa thân của David, tôi xin thưa: cái thằng đứng coi cũng… được !

Chàng đứng đó trên cao nhìn xuống
Nét ngây thơ ấp ủ nguyên trinh
Xuân mở thắm mùa thu kín ảo
Trần gian rồi lắm ả si tình

Ha ha ha !

9/10/14

linh hồn khiến tác phẩm mới



 Boy With A Pipe, 1905, Pablo Picasso














Khát vọng, desire, là động lực thúc đẩy con người. Khát vọng tự do, khát vọng sáng tác, khát vọng nghiên cứu. Khát vọng tự nó không tốt không xấu. Tùy. Hitler cũng có khát vọng. Desire vừa là khát khao vừa là dục vọng.

Tôi không nghĩ rằng "khát vọng cái mới" là động lực lớn và chính của người nghệ sĩ. Người nghệ sĩ là làm ra tác phẩm nghệ thuật. Họ sáng tác. Ngay trong thuật ngữ sáng tác họ đã khác người. Họ đã mới.

 Starry Night, 1889, Van Gogh
Những đại danh họa thế giới thật ra cũng không phải là người đầu tiên chế tác ra trường phái hay thủ thuật mới. Picasso nỗi danh với lập thể, nhưng lập thể cũng do nhiều người khác đã đi tiên phong. Bức tranh đắt giá nhất của Picasso lại là bức vẽ chân dung cậu bé ngồi "Boy With A Pipe"1905, không phải lập thể.

Van Gogh cũng không sáng tạo ra những đường nét ngoằn ngoèo âm dương trong bức Starry Night trứ danh, lối nầy người ta đã thấy trong tranh của TH hay Nhật Bản mà Van Gogh vốn rất thích.

Người khao khát cái mới không chừng chỉ là người đua đòi. Anh khoái mặc áo mới, quần mới, nón mới, đồng hồ mới, dây chuyền mới, đi xe mới. Thì mới thật. Không hẳn là đẹp.

Cái mới của nghệ sĩ nằm trong bản sắc, character, của mỗi một tác phẩm chào đời.

9/8/14

a witty beauty is a power










+ Đẹp là quyền năng; nụ cười là thanh gươm của nó. John Ray  
+ Phụ nữ dí dỏm là một báu vật; sắc đẹp tinh quái là một sức mạnh. George Meredith
+ Sống thú vị giống như là nét son môi đẹp của phụ nữ. Rosalind Russell
+ Yêu cái đẹp là hương vị ngọt . Sáng tạo ra vẻ  đẹp là nghệ thuật Ralph Waldo Emersọn
+ Nghĩ rằng vẻ đẹp vẫn còn chung quanh bạn và bạn sẽ vui sống.  Anne Frank  
+ Cái đẹp vĩnh viễn tự nhìn ngắm nó trong gương. Khalil Gibran  

+ Beauty is power; a smile is its sword. John Ray
+ A witty woman is a treasure; a witty beauty is a power. George Meredith
+Taking joy in living is a woman's best cosmetic. Rosalind Russell
+ Love of beauty is taste. The creation of beauty is art. Ralph Waldo Emerson
+ Think of all the beauty still left around you and be happy.
+ Beauty is eternity gazing at itself in a mirror. Khalil Gibran
+ Never lose an opportunity of seeing anything beautiful, for beauty is God's handwriting. Ralph Waldo Emerson
+ Everything has beauty, but not everyone sees it. Confucius
+ Life is full of beauty. Notice it. Notice the bumble bee, the small child, and the smiling faces. Smell the rain, and feel the wind. Live your life to the fullest potential, and fight for your dreams. Ashley Smith
+Since love grows within you, so beauty grows. For love is the beauty of the soul.
Saint Augustine
+ To love beauty is to see light. Victor Hugo
+ Zest is the secret of all beauty. There is no beauty that is attractive without zest.
+ A woman whose smile is open and whose expression is glad has a kind of beauty no matter what she wears. Anne Roiphe
+ The soul that sees beauty may sometimes walk alone. Johann Wolfgang von Goethe

thoát trung vs việt tính




Có thể thấy 1 đặc điểm của trang mạng ở VN. Nếu dân chúng có 1 thì phe VC cũng có "trang mạng" 10 lần hơn. Lớn hơn, đẹp hơn, mạnh hơn. Chưa kể trùng trùng trang mạng và người... lạ. Cái nầy rất đặc biệt. Cách Mạng Hoa Lài cũng dựa vào internet rất lớn. Nhưng độc tài ở Ai  Cập không cần phải bùng nhùng chú ba thiếm bảy anh công an anh tư dân phòng nghĩa tình thân thương như kiểu VC.

Người VN hay hô hào dân chủ, dân tộc, đất nước, quê hương, gần đây là thoát Trung. Ngay cái vụ "thoát Trung"  đã vỡ ra một mặt trận, mặt trận tranh... cãi. Ngay nội bộ trang mạng của người  Việt. Thoát mà thoát như thế nào? Thoát cái gì? Thoát Trung để nhập vào đâu? v.v...

Người ta không thể tẩy chay cái ác nếu không đủ lực yêu thương sự thiện lành. Anh khó mà thoát nỗi Trung nếu căn tính Việt anh phơ phất. Thật ra, khi bàn về Việt tính không chừng lại... cãi. Việt tính làm gì? Trong thời đại toàn cầu hóa?

Đó chính là vấn đề, that is the question. Ít ra là vấn đề của VN và cái giàn... khoan.

9/7/14

nghệ sĩ tính vs nghề tay trái




Theo tôi hiểu, nghệ sĩ tính thuộc về bản tính, có phần thiên bẫm. Quan sát những đứá bé cũng dễ nhận ra khuynh hướng kỹ thuật hay toán học hay văn chương hội họa biểu hiện khá rõ. Đó là thiên tính. Còn nghề tay trái thường là nghề phụ, hoặc để thêm tiền, hoặc chỉ là trò vui trong giao tế hoặc giải trí.

Trong thực tế, tôi thấy có nhiều người là thầy giáo, bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân, thợ thuyền, nông dân... nhưng họ mang nghệ sĩ tính. Nghệ sĩ tính trong cung cách làm việc và sinh sống. Thậm chí có người đem ngay tính cách nghệ sĩ vào công việc. Và thành công lớn. Albert Einstein là khoa học gia vĩ đại, nhưng cung cách sống của ông đầy phong cách nghệ sĩ. Nghệ sĩ từ hình dáng cho tới lời nói và cả quan niệm khai phá vũ trụ. Kỹ sư Steve Jobs được xem như nhà nghệ sĩ của phát minh vật dụng điện tử. Họ không cần sinh hoạt văn nghệ (có lẽ họ cũng không có thì giờ). Nhưng chất thi ca, hội họa, âm nhạc đã nằm trong máu của họ.

Người VN cũng có khá nhiều người vừa là văn nghệ sĩ vừa là kỹ sư, bác sĩ, thầy giáo, chuyên viên, quan chức, quân đội, công an... Có khi (nhất là ở VN) vừa là quan viên chức việc, vừa là thầy giáo, vừa là nhà thơ nhà văn khá "nỗi" danh.

Tôi có nhận xét như thế nầy: trong cái môi trường phồn phạp đó, nghề tay trái thì nhiều chứ nghệ sĩ với sự nghiệp sáng tạo nghệ thuật thì ít.

nghệ sĩ và tuổi


Nghệ sĩ sáng tác có tính vượt thời gian. Thường thường là họ sáng tác hay ngay trong những tác phẩm đầu tay. Khi họ còn rất trẻ. Và nghệ sĩ cũng có thể sáng tác bất kể đề tài nào, khi họ đã luống tuổi.

 Quạt nồng, Trần Cao Lĩnh
Tuy nhiên, dù ở tuổi nào, dù tưởng tượng mạnh đến đâu, theo tôi, sáng tác cũng không nên đi ngược lại cảm xúc chân thực của người làm ra nó. Thí dụ, nghệ sĩ trẻ 20, 30 mà viết cứ "tư duy" về lúc hoàng hôn xế chiều đời người thì e khó thật. Cũng có những nghệ sĩ làm thơ, viết văn như vậy. Nhưng hầu hết, khi luống tuổi, trả lời mọi người, anh ta đều thú nhận sự "quá đà" khi còn trẻ. Nghệ sĩ mà thú nhận như vậy thì căn bản tác phẩm coi như đã... dở.

Thế còn những văn nghệ sĩ già? Cũng vậy, người già cũng vẫn có tình yêu chứ. Nghệ sĩ thì tình yêu càng dữ dội hơn. Nhưng sáng tác vẫn phải chân thực xúc cảm. Anh 60, 70, gia đình con cháu đầy đàn thì làm sao trong thơ văn vẫn cứ "tóc mây, bồ câu, vàng anh, thướt tha..." được? Anh cũng khó có thể tìm tòi "đột phá" vào những chân trời "sức bật" của mùa xuân lắm thay. Tôi thấy không ít ông bà văn thi sĩ 50, 60 nhưng không viết thì thôi, viết thì trở trăn "trí tuệ" kiểu đi tìm ý nghĩa cuộc đời. Thật tình tôi không tin lắm cái ý nghĩa cuộc đời mà quý vị đó đang trăn trở. Đã tiêu 2/3 đời người mà chưa có ý nghĩa gì thì liệu 1/3 còn lại tìm thấy ý nghĩa gì chăng? Ngũ thập tri thiên mệnh cũng có cái lý của nó. Có nhà văn nỗi danh viết: "Đời không phải là chạy rảo đi tìm kiếm mình, đời là sáng tạo ra mình". Tôi cho rằng đây là ý tưởng đích thực của nghệ sĩ sáng tác.

Mọi người hay nói đến căn tính hay bản sắc của nghệ sĩ. Nhưng căn tính (identity) văn hóa VN đó là gì? Tôi thấy mối tương giao nhân luân, gia đình của người Việt cũng là 1 thứ căn tính của họ. Tôi ngạc nhiên là có nhiều nhà thơ nhà văn VN sáng tác quá "Tây". Một thí dụ, tác phẩm tình yêu dường như vắng bóng hẳn người phối ngẫu, vợ hoặc chồng. Chẳng lẽ khi đã thành hôn, có vài mặt con thì không còn tình yêu, đáng đi vào thi ca văn chương nữa?

Cao Bá Quát, Trần Tế Xương, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Khuyến, Hồ Biểu Chánh, Nguyễn Hiến Lê đều viết rất hay về người phối ngẫu hoặc sinh hoạt gia đình. Dĩ nhiên, đem hình bóng đẹp của người vợ, người chồng vào văn chương không dễ. Nó khó hơn là viết về hò hẹn tình nhân. Khó hay hơn rất nhiều.

Cao Bá Quát có một bài thơ về người vợ. Ông không ngần ngại gọi người vợ là" chuyết thê" vụng về quê mùa. Nhưng chuyết thê đó hình ảnh rất đẹp trong thơ ca. Khi nàng nhíu đôi chân mày nhấp ly rượu do chồng mời trong bửa cơm ở nhà.

小 酌

拙 妻 不 信 尙 朱 顏

笑 把 菱 花 送 與 看

試 酌 小 杯 還 自 炤

分 明 红 氣 動 眉 端

高伯适

Bữa rượu ở nhà

Người vợ quê vụng không tin mình còn nhan sắc
Cười vui đưa (cho chồng) bông hoa ấu để cùng xem
(Nàng chúm môi) nếm thử chun rượu nhỏ (mặt nàng) vẫn còn tự sáng hây hây
rõ ràng bừng khí sắc màu hồng khiến (nàng) khẽ nhíu đôi mày đoan chính

Cao Bá Quát

Tôi không phải là người tôn sùng đạo đức, nhưng tôi quan niệm cái đẹp hiện diện khắp mọi nơi. Trong mọi sinh hoạt. Khi con người sống đẹp thì chuyện sẽ đẹp.

.....................................
Life isn't about finding yourself. Life is about creating yourself. George Bernard Shaw