8/31/14

lửng lơ là một ưu điểm





Người Việt tỵ nạn CS

Người Việt rời VN trong ngày 30/4/75, sau đó nhập cư Hoa Kỳ, họ được nhận vào nước Mỹ cư trú hợp pháp với tư cách tỵ nạn refugee. Luật của Mỹ có ghi rõ là người tỵ nạn có quyền giữ tư cách này bao lâu cũng được. Đồng thời, luật cũng mở ra một hướng khác cho những ai muốn trở thành công dân Mỹ. Trong thời gian anh còn tư cách tỵ nạn, luật khuyên là anh không nên làm việc gì đi ngược lại tư cách đó. Thí dụ, anh về VN nhiều lần và giao du, làm ăn v.v...

Sau nầy, chương trình H.O dành cho viên chức, sỹ quan chế độ VNCH, và Con Lai được nhận vào Mỹ cũng đương nhiên hưởng quy chế tỵ nạn. Vì theo quan điểm của chính phủ Hoa Kỳ, những cựu tù nhân trong trại cải tạo VC từ 3 năm trở lên chứng tỏ họ bị ngược đãi vì khác chính kiến.

Theo tôi biết, đại đa số người tỵ nạn hiện nay đều đã vào quốc tịch Mỹ. Cái nầy rất quan trọng. Thứ nhất, họ và gia đình có hẳn một đất nước mới để phục vụ và sinh sống lâu dài. Thứ hai, là công dân Mỹ họ có quyền trở về VN hiện nay một cách thoải mái. Ngoài ra, cũng có người không thích trở về. Nhưng dù không về thì vẫn do họ quyết định chứ chẳng ai ngăn cấm. Một sự lựa chọn tự nguyện.

Do đó, nếu có người gốc Việt nào cầm bút mà vẫn hoàn toàn trong tâm trạng lưu vong exile (âu sầu, mất mát), tôi e là ít. Rất ít. Tuy vậy, cái tâm trạng lửng lơ in-betweeness không phải là không có chung cho nhiều người. Có chứ. Nhưng, có, như là một đặc điểm, thậm chí một ưu điểm đầy hứng thú.

khi văn học bị... nổ

Hài thoại trong văn chương



Vu khoác

* 誣 vu (14n)
1 : Lừa dối, không mà bảo là có gọi là vu. Như vu cáo 誣告 báo cáo láo. 
2 : Xằng bậy.
(Tự điển Thiều Chửu)

* Khoác: nói quá sự thực, nói khoác, khoác lác
Được thể dễ nói khoác. Nói khoác mộc tấc đến trời.
(Tự Điển VN của Hội KTTĐ)

Vu khoác là nói, tưởng tượng quá sức, đao to búa lớn, nhưng không có thực. Trong văn chương và thi ca, đôi khi người viết hoặc vô tình hay cố ý đã viết những câu văn câu thơ, thoạt nghe qua rất "sốc" rất "lọa" thậm chí làm cho khối người lắc đầu lè lưỡi thán phục. Nhưng chỉ cần suy tư và tham khảo một chút sẽ thấy ra cái... dở ngay. Dở, vì nó vu khoác.

@ Trong văn học thế giới (không nhớ rõ QG) có câu chuyện nhà thơ làm mấy câu, đại ý:

Tôi tàng hình
trong suốt
Thật thú vị
vì tôi thấy tất cả mọi người
nhưng không ai thấy tôi

Có người đã đưa ý kiến, rằng nếu bạn trong suốt thì 2 con mắt cũng trong suốt luôn. Làm sao nhìn?

@ Lại có nhà thơ người Việt, làm bài thơ tình khá dài, có đoạn, đại ý:

trong khi chúng tôi làm tình
đến cao điểm
thì nàng bỗng nhiên ngưng lại đi đái 

Và cũng có người đã đưa ý kiến với nhà thơ:

Thượng Đế rất chu đáo, trong việc truyền giống, khi 2 người đang lúc "lao động khẩn trương" thì hệ thần kinh ngưng tất cả mọi nhu cầu sinh lý khác. Y học đã cho biết như vậy.

@ Gần đây, tôi đọc được một câu: "Viết bằng thứ ngôn ngữ không phải của mình là làm tình với một xác chết.” (Linda Lê). Woa! Sốc thiệt đa. Nhưng tôi vẫn thắc mắc về tính vu khoác của câu nầy. Ở chổ: sự ví von theo thể xác định. Tỉ như tôi nói: "trời lạnh như nước đá". Thì mọi người đều nghĩ rằng tôi cảm được cái  lạnh và tôi cũng phải từng biết qua nước đá lạnh như thế nào chứ ...

Sự tưởng tượng imagination là viên ngọc nạm sang trọng văn chương. Còn sự vu khoác, giả láo,  thì là lụ đạn...   chày,  chỉ có chức... năng làm... nổ văn... học mà thui.  Chấp bút văn chương kỵ nhất là vu khoác

căn tính ... lạ


Căn tính, Identity  

iden·ti·ty noun \ī-ˈden-tə-tē, ə-, -ˈde-nə-\
Bản sắc phương Nam, căn tính Việt
: who someone is : the name of a person
: the qualities, beliefs, etc., that make a particular person or group different from others
1a :  sameness of essential or generic character in different instances
b :  sameness in all that constitutes the objective reality of a thing :  oneness
2
a :  the distinguishing character or personality of an individual :  individuality
b :  the relation established by psychological identification
(Merriam-Webster)

Người VN, thời trước 75, gần như ai cũng có định kiến về người Nam Trung Bắc. Không nhiều thì ít. Tôi cũng có nhận xét riêng.

 Bản sắc khủng, căn tính ... lạ
Khi sống tại Hoa Kỳ tôi đã có dịp quan sát lại. Tôi ngạc nhiên đầy lý thú khi thấy ra một chuyện khác: chả có cái dấu ấn bản sắc, character, Nam Trung Bắc (VN) gì bao nhiêu nơi những đứa bé sinh ra và lớn lên trong nước Mỹ. Mặc dù các em được trực tiếp sinh ra bởi mẹ cha người Việt, hoặc Nam, Trung hay Bắc rất rõ.

Dĩ nhiên, do các em được giáo dục theo nhà trường và sinh hoạt theo xã hội hoàn toàn Mỹ. Tuy nhiên, vấn đề ở đây là tuy “bản sắc”(character) Nam Trung Bắc thật sự không còn nhưng “căn tính” (identity) VN, thì phảng phất tôi thấy vẫn còn. Còn ở dáng nét, thể hình, một vài cử chỉ, một vài nghi thức, một vài cái “duyên” chẳng hạn… Và tôi cảm thấy, biết đâu chính căn tính đó lại trở thành bản sắc của người gốc Việt ở Mỹ?

Điều nầy suy ra, tính cách Bắc Trung Nam (có dở có hay) của người Việt sẽ dễ dàng biến mất bởi một chủ trường lớn hơn thuộc giáo dục nhà trường và xã hội. Vấn đề là sự giáo dục đó đi theo lối (căn tính) nào?

8/26/14

hỏi cây liễu được bao nhiêu tuổi


Willow Glen, San Jose CA

Tôi đặt tên cho nó là Xóm Cây  Liễu  ở San Jose. Xóm nhỏ nằm trong thành phố SJ, CA. Nó mang vẻ tương phản hẳn với chung quanh thành phố. Mỗi căn nhà xinh xắn như một bức họa. Nhà nào cũng trồng hoa. Nhiều loài hoa nhiệt đới. Mùa Hè nở bung khoe sắc thắm. Dĩ nhiên, xóm có nhiều cây Liễu lớn lâu năm lơ thơ buông  mành. Và còn rất nhiều loại cổ thụ khác, hình dung dị kỳ quyến rủ. 












Xóm Cây Liễu ở San Jose

Liễu đi đâu xõa tóc đêm trường
(thơ Tô Thùy Yên)

Gã hỏi thăm một ngày rất nắng
Xóm cây liễu ở San Jose
Mây trên cao trời dường đứng chậm
Những bụi hoa đỏ hắt mùa hè
Xóm liễu ngày mùa hè im vắng
Giàn thiên thanh che bóng người đi
Ai bỏ quên ly rượu hiên nhỏ
Có lẽ đêm qua tâm sự gì
Xóm liễu ngày mùa hạ trôi xa
Con sóc cười ngồi dưới cây già
Nhâm nhi hoài trái lê ngọt lịm
Chẳng buồn để ý San Jose
Người gom rụng lá mùa năm trước
Kể chuyện ngày xưa chuyện tình cờ
Hỏi cây liễu được bao nhiêu tuổi
Buổi tốí còn  xõa tóc đêm thơ

San Jose CA, 8/2014

bản sắc thuộc về thành quả là đáng kể nhất


Bản sắc, character

char·ac·ter noun \ˈker-ik-tər, ˈka-rik-\
: the way someone thinks, feels, and behaves : someone's personality
: a set of qualities that are shared by many people in a group, country, etc.
: a set of qualities that make a place or thing different from other places or things
(Merriam-Webster)

Trong 3 giải thích về định nghĩa của bản sắc - character nêu trên, thì:

1- Bản sắc là cảm giác, suy nghĩ và cung cách thuộc về cá nhân
2- Bản sắc là những phẩm chất thuộc về nhóm và quê hương, v.v...
3- Bản sắc là những phẩm chất thuộc về nơi chốn hoặc món đồ

Theo tôi, bản sắc thuộc về món đồ, sản phẩm, thành quả (things) là đáng kể nhất.Thông thường người ta (nhất là người Việt) hay "trăn trở bức xúc" bản sắc về cá nhân và quê hương, họ ít để ý bản sắc thuộc về thành phẩm. Xe Toyota khác xe Ford xe BMW chứ. Cái khác rất riêng, trong cái kỹ thuật rất chung. Thi ca của Tagore,Edgar Poe, Shakespeare, khác nhau chứ, mặc dù họ cùng viết bằng Anh Ngữ. Nguyễn Trãi, HXH, Cao Bá Quát của VN làm thơ chữ Hán không giống với thi sĩ TH làm.

Những người vẽ kiểu thời trang gốc Việt ở Mỹ thì thành quả của họ có lưu dấu nét VN không? Tôi e là có. Tất nhiên là muốn thành công, họ bó buộc phải theo lối của Mỹ. Có một lần, tôi thấy một ca sĩ của Mỹ mặc quần jeans với chiếc áo bên ngoài rất giống áo dài, nhưng được "xé" te tua vạt trước và tay áo. Kiểu áo nầy do một thợ may người gốc Việt design. Chiếc áo rất đẹp. Tuy nhiên, không phải là không có cạm bẫy. Nếu không khéo, áo dài dễ bị lầm là xường xám, cô mình rất dễ thành ra a... múi.



8/22/14

nè, để tôi nói mình nghe!




Mình về mình nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười
(Ca dao)

Mình là cô mình. Là em. Chữ mình sao mà nghe bắt thấy... thương. Mình nầy là mình dân Bắc Kỳ. Mình ngôi thứ hai số ít. Mình đối với ta. Ông nhà văn Nguyễn Vỹ, người Quảng Nam, ngày xưa là chủ nhiệm nguyệt san Phổ Thông, ông có viết mục "Mình ơi" để trình bày nhiều chuyện thuộc hôn nhân gia đình. Trong đó 2 người vợ chồng trẻ xưng hô là mình mình em em anh anh với nhau. Nghe tình phải nói. Ớ trong Nam, tôi thường nghe vợ chồng đã có vài mặt con thì cũng hay gọi nhau là mình xưng tôi. Nè, để tôi nói mình nghe.


Tự Điển Việt Nam của Hội Khai Trí Tiến Đức cũng có viết về chữ mình như trên. Và thêm, mình là thân thể người ta, thân mình, thân ta. Như vậy, chữ mình nầy lại là một loại  possessive adjective - own. Như:

Nghĩ mình lại ngán cho mình
(Cung Oán)

Những người bạc ác tinh ma
Mình làm mình chịu kêu mà ai thương
(Kiều)

Đó là chuyện trong văn chương VN. Còn VN ngày nay? Ngày nay vẫn mình mình như thường. Nhan nhãn trên báo đài. Có điều, đừng tưởng bở. Không phải mình mí em mí anh mí tui mí ta trong tình yêu ngày nào. Mình nầy đổi lại là mình ngôi thứ nhất. Thay vì xưng tôi, xưng anh, xưng em, xưng ông xưng bà với người đối diện thì họ xưng... mình. Đại khái:

- Mình nhiều lúc cũng trăn trở bức xúc, mình cũng muốn gửi một thông điệp đến các bạn...nữ nhưng mà mình bản tính rụt rè nhút nhát lắm...

Nghe thì cũng hay hay, duy có một điều hơi trái khoáy: người viết lại là một ông... dzà. Chết thật, tội nghiệp tiếng Việt... mình.


8/20/14

xóm cây liễu ở san jose



                                                                           


                                 







                                               





Nghĩ Hè ở San Jose

Chúng tôi đến San Jose nghỉ Hè. Tôi cũng không hiểu sao, SJ gần nhất, chỉ mất 2 giờ bay. Phải 20 năm sau, sống và đi loăng quăng thăm nhiều nơi ở Mỹ, năm nay chúng tôi mới chọn SJ để tâm tình. 5 ngày ở đây, trở về, tôi hỏi Kh vợ tôi:
- Mình thích cái gì nhất?
- Thích cơm tấm, cơm chiên, canh chua. Ngon đúng cơm VN.

Tôi hỏi K. Kh, con gái lớn:
- Cái gì the most thing you like in SJ?
- I like đi bộ across the Golden Gate Bridge

Và N. Kh, đứa kế:
- And you, N?
- The City of Monterey Carmel. How about you, Dad?

Dad hả? Dad thích Willow Glen và Half Moon Bay

*

Willow Glen

Tôi đặt tên cho nó là Xóm Cây Liễu ở San Jose. Xóm nhỏ nằm trong thành phố SJ. Nó mang vẻ tương phản hẳn với chung quanh thành phố. Mỗi căn nhà xinh xắn như một bức họa. Nhà nào cũng trồng hoa. Nhiều loài hoa nhiệt đới. Mùa Hè nở bung khoe sắc thắm. Dĩ nhiên, xóm có nhiều cây Liễu lớn lâu năm lơ thơ buông  mành. Và còn rất nhiều loại cổ thụ khác, hình dung dị kỳ quyến rủ.


Half Moon Bay

Half Moon Bay là Bãi Biển Nửa Vầng Trăng. Gọi theo hình dạng cánh cung của bãi biển. HMB rất đặc biệt. Nó đúng là thị trấn nhỏ tù mù sương lạnh. Mặc dù nhiệt độ bên ngoài của Bắc Cali đương 90 độ F. HMB cách SJ 40 miles về hướng Tây Bắc. Gần đến, xe phải leo ngoằn ngoèo lên tận đỉnh núi. Trời đang nắng, bỗng sụp xuống mù sương bao phủ. Xe chạy chậm, bật đèn. Rồi đổ dốc. Tôi đến phố biến lúc đó là 11 giờ trưa nhưng cứ ngở như 7 giờ sáng còn ướt mùi sương. Nhiệt độ còn 60 F. Một sự cách biệt với nhân gian rõ rệt. Tình Tiên duyên Tục. Chúng tôi mua một vài món đồ kỹ niệm. Uống cà fê ...sáng. Thơm lựng. Tôi mua chiếc sáo trúc trong cửa tiệm bán đồ của ngưòi Tibet. Tôi chơi thử bản Lý Chiều Chiều. Có vài người Mỹ du khách dừng lại nghe. Lý Chiều Chiều có hơi trầm lắng Phương Nam. Mấy người nghe lại hơi lắc...lư theo điệu. Đúng là dân Mẽo.

Bãi Biển HMB không dài như Santa Cruz hay Monterey Carmel nhưng sóng lớn thật dữ. Hơi lạnh. Mù sương. Những người chơi surfing lướt sóng chuyên nghiệp hay về đây. Ngồi ở trung ương hình cánh cung, nơi sóng lớn nhất. Nghe ầm ỳ vang dội. Cảnh đẹp và hùng.

8/11/14

writers, người viết, nghề viết




Người VN dịch chữ writer trong Anh ngữ là nhà văn theo cái nghĩa người có viết sách, thường là tiểu thuyết, được xuất bản. Thật ra, writers là một nghề nghiệp khá rộng rãi. Chứ không chỉ có viết sách tiểu thuyết, novelist hay author, như cách người VN  gọi là nhà văn.

New writers looking for a career do not always realise just how many paths there are to choose within the writing field. It is easy to see the writer's role in the production of a book or a newspaper, but writers are present in practically all types of scripted activities for public viewing -- be it the evening news, the morning cartoons or political speeches. Of course, most writers find it necessary to do more than one type of writing! The art of shaping words is employed in an incredible number of job types.

Academic writers are all those who write for scientific journals, university magazines etc
Columnists typically make their living by following and commenting on trends rather than news.
Copywriters are among the best-paid writers in the whole business. All marketing is written in order to sell something and normally a good marketing text
Game writers are a specialised kind of screenwriter. They write the plots, create the characters and describe the surroundings in general terms, and also write the dialogue used in the game.
Journalists are a mixed group of writers. They are the writers read by the most people; working in the national and local newspapers and magazines that are read every day by millions of people.
Nonfiction book writers are a large group of writers that includes academic and technical writers
Novelists, also known as authors, write long stories. Much can be said about the craft, but the prime virtue of a novelist is the ability to plan and complete the work.
Poetry writers (poets) have the unenviable position of being the lowest paid writers in the entire writing business. Poetry simply doesn't sell, even if many read poetry. Many poetry writers find themselves paying to enter contests where the top prize is being published and get a complimentary copy of the magazine
Screenwriters are the most numerous group of scriptwriters. They write scripts for movies and television, and when the movies or TV series
Songwriters are seldom paid much for the texts they write; a successful writer with several decently selling musicians or studios as customers can make a living, but for most the song writing is just a side income.

Source:
Kind of writers

literature & imagination




Imag·i·na·tion noun \i-ˌma-jə-ˈnā-shən\
: the ability to imagine things that are not real : the ability to form a picture in your mind of something that you have not seen or experienced
: the ability to think of new things 
2a :  creative ability
3a :  a creation of the mind; especially: an idealized or poetic creation
(From: Merriam-Webster Dict)

*

Văn chương là lĩnh vực của chữ nghĩa. Nói đúng hơn, chữ nghĩa chỉ là phương tiện, hình thức làm nên văn chương. Còn nội dung?

Tôi mới đọc một nhận xét khá thú vị từ một nhà văn VN trong nước nói về nhà văn VN hiện nay. Ông ta cho rằng hình như nhà văn VN đa số chỉ biết có... văn thôi. Từ chương. Hết.

Tôi thấy nhận xét có phần đúng. Ít thấy nhà văn nào đem âm nhạc, hội họa, kiến trúc, toán học, thời trang, phim ảnh, nhiếp ảnh, khảo cổ, hài hước v.v... vào tác phẩm. Ông/bà nhà văn VN giống như một viên thư lại thu mình, khó tính hơn là một văn nhân một nghệ sĩ cởi mở tài hoa.

Nhà văn, nhà biên khảo Nguyễn Hiến Lê trước đây có viết sách về nghề viết văn, ông đề nghị ngoài việc đọc một số danh tác của VN và thế giới, nghề viết văn cũng cần vài kiến thức thuộc lĩnh vực triết học, lịch sử, âm nhạc, hội họa, nghệ thuật. Cũng như nhà văn cũng nên biết thêm 1,2 sinh ngữ khác Việt văn. Như: Anh, Pháp, Hoa.

Nhà văn VN hiện nay, ngoài tính thư lại, theo tôi họ còn kém khả năng tưởng tượng nghệ thuật. Do vậy, đề tài của văn học VN khá nghèo nàn. Quanh đi quẩn lại không nông thôn thì cũng đô thị. Không bức xúc thì củng trở trăn. Không biện luận thì cũng ngôn chí.

Khó mà tưởng tượng văn học VN có những đề tài giả tưởng như Harry Potter hay Thần Điêu Đại Hiệp. Thị trường VN khó mà sản sinh ra nổi những trường thiên kiểu Sherlock Holmes vốn dĩ cần rất nhiều kiến thức hóa học, y khoa, khảo cổ và intelligence. Rồi James Bond 007, Batman, Superman ... Chắc là người Việt chào thua.

Người VN có thể phản bác, mấy cái mà ông nêu ra đó đâu có phải văn chương nghệ thuật thì nói làm gì. Cái nầy cần coi lại. Nếu quý vị đọc thử những tác giả đoạt Nobel văn chương gần đây nhất, quý vị sẽ thấy khả năng tưởng tượng phong phú của họ được thể hiện qua ngôn từ. Tomas Transtromer, Mạc Ngôn, Alice Munro đều giàu óc tưởng tương. Rất gần với giả tưởng. Vì, sáng tạo là cái gì nếu tính vô biên của imagination bị từ khước?

8/9/14

nhạc bản hoài linh




Về Đâu Mái Tóc Người Thương
Nhạc bản: Hoài Linh
Trình bày: Hoàng Oanh, Phương Dung

Hồn lỡ sa vào đôi mắt em
Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm
Thầm ước nhưng nào đâu dám nói
Khép tâm tư lại thôi
Đường hoa vẫn chưa mở lối

Đời lắm phong trần tay trắng tay
Trời đông ngại gió lùa vai gầy
Lầu kín trăng về không lối chiếu
Gác cao ngăn niềm yêu
Thì thôi mơ ước chi nhiều

Bên nhau sao tình xa vạn lý cách biệt mấy sơn khê
Ngày đi mắt em xanh biển sâu, mắt tôi rưng rưng sầu
Lặng nghe tiếng pháo tiễn ai qua cầu

Đường phố muôn màu sao thiếu em
Về đâu làn tóc xõa bên rèm
Lầu vắng không người song khép kín
Nhớ em tôi gọi tên, chỉ nghe tiếng lá rơi thềm


 

Về Đâu Mái Tóc Người Thương                                             

8/5/14

wild berries












Mùa Hè hái sim ven sông

Sông Snoqualmie mùa Hạ
Dòng nước trong veo mắt mèo
Lòng sông đá tím xanh
Lẩn quẩn con cá  linh trắng
Thằng bé ngồi bươi cát một mình
Chắc tìm con còng đỏ
Đôi tình nhân lặng nhìn nhau
Giữa giòng
Sửng im
Tôi đi ven sông bất chợt
Hái những chùm sim trái chín ở đâu
Nặng trĩu tím ngắt bạt ngàn
Chắc là tím cả ngày mùa nắng Tây Bắc

Northwest, August 2014

gardner blackberry pie

Con sông Snoqualmie River, khúc quanh tại ngã 3 của thị trấn nhỏ giữa đường Fall City, tạo thành một bãi cát mịn. Lòng sông đá cuội chật kín. Nước trong chảy hơi nhanh. Mùa Hè, ngay giữa lòng sông cũng không sâu mấy, chừng hơn 1m. Dân chúng hay tụ tại bãi cát, bắt ghế ngồi nhìn dòng nước, hoặc bơi thả trôi trên phao.Trẻ con rất thích bươi nghịch cát. Còn ven sông thì vô số bụi cây wild berries trái chín tím trĩu nặng. Chẳng ai buồn thu hái. Trái sim black berries ăn ngọt lịm chứ không chát như sim VN. Trong chợ thực phẩm người ta cũng có bán wild berries được trồng nơi trang trại. Lạ lùng là người dân chẳng ai hái sim hoang mọc bạt ngàn. Thỉnh thoảng họ chỉ dừng xe hái vài chùm trái sim ăn chơi, rồi lại đi.

giọt nước xanh thác mùa hạ





Thác Hạ

Giữa tháng Bảy, trời mùa Hè Northwest nóng 89 độ F. Bọn tôi đến chơi Snoqualmie Falls.  Thác, Với chiều cao tổng cộng 268 feet, 82m, xối cột nước như tấm lụa trắng ầm ỳ đêm ngày không ngưng nghỉ. Để rồi nhập xuống giòng Snoqualmie River nhỏ nhắn xanh lơ trong vắt chảy lững lờ phía dưới. Giữa rừng. Thác thuộc loại stunning waterfalls rất dũng mãnh.  Tôi sẽ kể về điều kỳ dị của Snoqualmie Falls. Cái duyên ngầm của thác.

Bọn tôi từ trên đỉnh cao chạy bộ xuống dốc con đường xuyên rừng ngoằn ngoèo. Con đường rừng khá dài. Mất 20 phút. Đến dưới, tiếp tục bước vào chiếc cầu thành chắn ván gỗ được làm sát ôm theo vách núi. Ở đây đã có thể nhìn thấy toàn cảnh thác nước từ trên cao đổ xuống. Phong cảnh xinh đẹp hùng tráng. Con đường cầu cheo leo vách núi chấm dứt bởi cái platform. Còn cách dòng nước ở dưới khoảng 10m. Cái sàn rộng nhìn về dòng thác khổng lồ xa xa chừng 100m. Có vài người du khách đang đứng chụp hình ngắm cảnh. Đứa con tôi nói:
- Dad, I want to get down to the falls.
- Nhưng mà làm sao, Dad đâu có biết. Người ta đóng cửa xuống dưới rồi.
- Dad, my friends at school nói  they just nhảy qua the trail.
Người đàn ông đi với người phụ nữ đứng gần chúng tôi bỗng lên tiếng:
- Yes, you guys may use that trail to get down there, if you want to. Well, lots of people do that.

Đúng là có con đường mòn, hẻm, nhỏ dẫn xuống dưới. Chúng tôi leo qua thành cầu và lần đi xuống. Thì ra cũng có vài người đã xuống đó trước. Một cô gái ngồi trên mõm đá nhìn về thác nước. Một người đàn ông nằm dài lim dim trên tảng đá dốc nghiêng giữa dòng con suối. Một cặp nam nữ khác ngồi gần nhau trên bãi đá, tự sự tâm tình có vẻ tương đắc. Chúng tôi đi về thác nước. Gần đến, màn nước mỏng mát lạnh. Chiếc cầu vồng ửng sắc giữa nắng. Tiềng ầm ỳ càng lớn. Tôi đứng lại nhìn. Tôi quyết định đi lại gần những  khối đá chổ tiếp giáp với vũng nước từ trên cao trút xuống. Vợ tôi cản. Tôi nói không sao. Hai đứa con vẫn đi theo phía sau. Đến nơi, cách thác đổ chừng non 10 thước thì hơi tỏa ra lạnh ngắt. Nước màu xanh biếc. Và sóng đập vào đá từng chập dữ dội. Tôi cởi áo. Nhưng tôi bỏ ngang ý định lội vào nước. Tôi nhận ra, vũng nước chìm sâu hun hút đầy những bất trắc. Tôi nói với hai đứa nhỏ:
- Ngồi tại đây chơi thôi. Don't ever get in the water. It's dangerous. Nguy hiểm.

Khi chúng tôi trở về, đi ngang một anh chàng sắp sửa câu cá. Anh ta bỏ mồi câu, không lâu, kéo lên con cá nhỏ cở hơn ngón tay. Con cá bỗng vụt khỏi bàn tay, nhảy ngay vào mé nước. Chàng trai đập hai bàn tay vào đùi tiếc rẻ. Lại quăng câu. Và lại giật lên con cá trắng nhỏ khác.
- He is losing  the fish a gain!
 Đứa con tôi vừa cười và nói. Tôi thấy chàng trai đưa hai tay lên trời. Lại tiếc. Anh ta có vẻ hơi ngượng nghịu vì biết có đứa con gái đứng đằng xa thấy mọi chuyện. Chúng tôi vẫy tay chào. Đi về. Đoạn về leo dốc núi rừng.  Thác Snoqualmie Falls nằm giữa rừng u hoài tịch lặng.  Người đi chơi quanh bốn mùa.  Không nhiều không ít. Không chen chúc không xa lạ. Mà dường như ai cũng bình thản, lưu mối cảm hoài nhưng vô tư.










Thủy Hạ

Mùa Hạ thác Snoqualmie
Giữa rừng núi Tây Bắc
Miền âm u tịch lặng
Nắng lửa đốt mây bay lang thang
Ngang trời hành vân
Và dưới dòng nước chảy trôi xanh
Xanh xanh lưu thủy
Lững lờ
Chàng cởi áo nằm thả vô ưu
Nốc ngụm men trên  tấm phao nổi
Kệ đôi tình nhân kể lể chuyện tương đắc
Kệ thiếu nữ  tuệ Thiền nhìn thác xuống
Con cá nhỏ nhảy vuột mất
Hối tiếc gì chàng trai trố mắt kêu thầm
Tôi lại gần mé nước thác đổ
Chiếc cầu vồng ửng sắc nắng
Sóng lạnh băng
Cô gái bỗng giật mình e lệ
Bàn tay thôi đếm giọt nước xanh thác mùa Hạ

Northwest, July 2014












Floating down on river and drink, thả trôi trên sông, suối  và uống rượu uống beer uống juice là cái thú thanh nhã vào mùa Hè. Nên đi từng nhóm vài người bạn, mang theo phao, rượu, beer, nước, trái cây. Đậu xe ở bãi sông rộng, mang vật dụng lên trên dòng nước cách đó xa xa và thả trôi, uống rượu. Các Nam Nữ đệ tử Lưu Linh càng khoái chí.


8/4/14

the zmapp vials


Watch this video

Secret serum likely saved Ebola patients
2 liều truyền thủy  mầu nhiệm được gởi đến Nigeria đã cứu sống 2 bác sĩ người Mỹ bị nhiễm virus Ebola

The ZMapp vials reached the hospital in Liberia where Brantly and Writebol were being treated Thursday morning. Doctors were instructed to allow the vials to thaw naturally without any additional heat. It was expected that it would be eight to 10 hours before the medicine could be given, according to a source familiar with the process.
Brantly asked that Writebol be given the first dose because he was younger and he thought he had a better chance of fighting it, and she agreed. However, as the first vial was still thawing, Brantly's condition took a sudden turn for the worse.
Brantly began to deteriorate and developed labored breathing. He told his doctors he thought he was dying, according to a source with firsthand knowledge of the situation.
Knowing his dose was still frozen, Brantly asked if he could have Writebol's now-thawed medication. It was brought to his room and administered through an IV. Within an hour of receiving the medication, Brantly's condition dramatically improved. He began breathing easier; the rash over his trunk faded away. One of his doctors described the events as "miraculous."
By the next morning, Brantly was able to take a shower on his own before getting on a specially designed Gulfstream air ambulance jet to be evacuated to the United States.
Writebol also received a vial of the medication. Her response was not as remarkable, according to sources familiar with the treatment. However, doctors on Sunday administered Writebol a second dose of the medication, which resulted in significant improvement.
She was stable enough to be evacuated back to the United States and is expected to arrive before noon Tuesday.

(CNN.com)

summer time


Stock image of 'Happy woman cyclist with bike among the blooming meadow'Stock image of 'Woman in hat relaxing beside the pool' 
                                                                  
Stock image of 'Archipelago in Sweden with small red cabins'Stock image of 'Photo of grandfather and grandson sitting on pontoon and fishing on weekend'                         







Stock image of 'Senior Man Relaxing In Hammock With Book'Stock image of 'Summer vacations - water travel ship or boat sailing blue sea waves on sunset'                                                                          





Stock image of 'On a sandy beach, a sun drawn in the sand'
Stock image of 'Yellow beach slippers on sandy beach, summer, bathing'   








                                                   
                                        colourbox.com
Stock image of 'Children play in the river'Stock image of 'paper ship in children hand'

8/1/14

ông tướng ... né




Nông thôn bao vây thành thị

Thuật ngữ “nông thôn bao vây thành thị”, 農村包圍城市, du nhập từ sách về chiến tranh du kích của Mao Trạch Đông. Nó cùng với một loạt chủ trương khẩu hiệu khác cũng được VC đem vào VN trong khi họ thi hành cách mạng vô sản và giải phóng theo Maoist. Như: cải cách điền địa, đấu tố địa chủ, tòa án nhân dân, trí thức tiểu tư sản, đế quốc xâm lươc, ngụy quân ngụy quyền …

VC thủ đắc lý luận và hành động theo Tàu nhưng họ quên một chi tiết rất quan trọng nơi người Tàu: thủ đoạn lật ngược. Qua sông phá cầu, quá giang đoạn kiều.

Đó là lý do tại sao VN hiện nay biên giới với TQ bị bỏ ngõ, rừng đầu nguồn bị Tàu “khống chế”, núi rừng Tây Nguyên bị đội binh công nhân TQ đào xới, Cửu Long cạn dòng, biển Đông dậy sóng v.v… Cha đẻ ra 農村包圍城市 ntbvtt, hơn ai hết nó hiểu giá trị của thế hiểm trở địa hình nước Nam!


*

Tranh luận nhái

Tranh biện rất cần thiết trong vài lĩnh vực sinh hoạt xã hội. Đặc biệt là khoa học, và nghị trường. Nói rõ hơn, tranh luận chỉ nên xảy ra nhằm đề tài và đúng vị thế.

2 ứng cử viên chức vụ lãnh đạo phải nên công khai tranh luận trước dân chúng. 2 nhà khoa học rất nên tranh luận về một phát minh. Ông bà dân cử trong nghị viện, QH, bắt buộc phải tranh luận về một dự thảo pháp lý hay chương trình chính sách của chính phủ.

Bi kịch của người VN là người người người tranh cãi nhà nhà tranh luận. Họ tranh cãi gì?

Họ tranh biện về thi ca (thuộc cảm xúc), họ cãi nhau về văn học (thuộc sáng tác), họ phản bác hùng hồn về đường lối chính sách (thuộc nghị trường), họ dành nhiều thì giờ để trở trăn hô hào về giáo dục (thuộc chủ trương)

Kết quả đem lại, vì thế, rất trớ trêu tức cười. Một chuyện đụng vào bình diện sống còn của quốc gia như vấn đề lãnh thổ, chủ quyền, dân tộc, thì éo le thay:

- Ông tướng né
- Bà dân biểu nín
- Ông bí thơ nhịn
- Anh chủ tịch cười

Còn dân chúng thì... cãi !

...........................................................
農村包圍城市, nông thôn bao vi thành thị

7/30/14

and love is the prize




Wake Me Up
Producer: Avicii
Singer: Aloe Blacc
Gene: Soul

Feeling my way through the darkness
Guided by a beating heart
I can't tell where the journey will end
But I know where to start

Ta đi xuyên màn đêm đen
Tim nhịp nhanh
Chẳng biết nơi hành trình kết thúc
Nhưng ta biết nơi khởi đầu

They tell me I'm too young to understand
They say I'm caught up in a dream
Well life will pass me by if I don't open up my eyes
Well that's fine by me

Người nói ta chưa hiểu gì
Người nói ta nằm mộng
Thì mộng đời trong đôi mắt ta mơ
Thì ta đang mơ

So wake me up when it's all over
When I'm wiser and I'm older
All this time I was finding myself
And I didn't know I was lost

Hảy thức ta dậy khi giấc mộng tàn
Thức ta khi đời lớn khôn hơn
Còn bây giờ ta đương đi tìm
Và chẳng biết đường ta lạc bước

I tried carrying the weight of the world
But I only have two hands
Hope I get the chance to travel the world
But I don't have any plans

Ta muốn ôm cả thế gian
Chỉ với đôi bàn tay trắng
Làm sao đi cùng trời cuối đất
Ta chẳng có gì

Wish that I could stay forever this young
Not afraid to close my eyes
Life's a game made for everyone
And love is the prize

Ước gì mơ ta trẻ mãi
Chẳng lo gì say giấc mộng
Đời là trò chơi dành cho mỗi người
Và phần thưởng là tình ơi

So wake me up when it's all over
When I'm wiser and I'm older
All this time I was finding myself
And I didn't know I was lost

Hảy thức ta dậy khi giấc mộng tàn
Thức ta khi  đời lớn khôn hơn
Còn bây giờ ta đương đi tìm
Và chẳng biết đường ta lạc bước

Didn't know I was lost
I didn't know I was lost
I didn't know I was lost
I didn't know, didn't know, didn't know

Chẳng biết đường ta lạc bước
Ta chẳng biết đường ta lạc bước
Ta chẳng biết đường ta lạc bước
Ta chẳng biết, chẳng biết, chẳng biết

7/25/14

ngày dù xa khơi có luyến tình người


                                                          

Duyên Thề
Thanh Trang

Một vì sao sáng trong đêm lặng lẽ
Nhạc buồn xa vắng mênh mông trần thế
Ánh  mắt sáng ngời lòng trời u tối
Không gian xa vời ...

Tìm đến với nhau cho quên hận sầu
Ngày đó lứa đôi vui duyên tình đầu
Mộng ước tan rồi để buồn mai sau
Để buồn mai sau ...

Ngày dù xa khơi có luyến tình người
Giọng buồn không vơi sẽ tắt nụ cười
Một ngày yêu nhau buồn cho chín kiếp thương đau

Rồi về mai sau có nhớ tình đầu
Ngày buồn không vơi chấp nối hận sầu
Một ngày xa nhau chỉ còn thương đau
Chỉ còn thương đau ...

Một vì sao sáng trong đêm lạnh vắng
Người tìm quên lãng khi xuân còn thắm
Héo hắt tiếng cười mảnh hồn tê tái
Mênh mông u hoài ...

Ngày đó có ta mơ ân tình dài
Buồn thắm nét môi duyên chưa thành lời
Một thoáng mơ rồi
Người về không nguôi
Người về không nguôi ...

Duyên Thề


lời ca cũng chính là lời thơ, là văn chương


                                                                                           
                                                                                 

Người anh em song sinh với Văn Học Miền Nam

Người anh em song sinh với Văn Học Miền Nam là Âm Nhạc MN. Khác với Văn Học, Âm Nhạc MN có cái may mắn còn lưu truyền gần như nguyên vẹn. Mặc dù Âm Nhạc cũng bị đánh tơi bời sau 75 không khác gì văn học. Bị đánh, bị cấm, còn bị chửi bị rủa. Nhạc vàng, nhạc sến, nhạc mùi, nhạc phản động.

Có điều, dzàng thì dzàng, sến thì sến, nhạc MN vẫn sống hùng sống mạnh sống khỏe. Tràn cả vào VN, nhận chìm ngĩm nhạc đỏ, nhạc "sũi" (Tàu lai).

Dĩ nhiên, không phải tự dưng mà âm nhạc còn hiện diện mạnh như vậy. Cũng nhờ các hoạt động văn nghệ, xuất bản của Thúy Nga và Asia là 2 trung tâm lớn tiêu biểu trường kỳ hoạt động suốt từ những năm 80s đến giờ. Chưa kể vô số những hoạt động khác của của các nhóm, cá nhân, văn nghệ tại hải ngoại, nhất là tại Hoa Kỳ.

Tôi gọi Âm Nhạc MN là anh em song sinh với Văn Học MN là do ở khía cạnh "lời ca" lyrics của ca khúc nhạc Miền Nam. Bây giờ, nếu đọc một quyển tiểu thuyết hay tập thơ tập truyện văn học Miền Nam thì e còn ít người hơn là vặn máy, turn on a music device để nghe nhạc, nghe ca khúc.

Lời ca cũng chính là lời thơ, là văn chương của VN.

Từng bước từng bước thầm
Hoa vòng rừng tuyết trắng
Rặng thông già lặng câm
Em yêu gì xa vắng?
Cho trời mây ướp buồn
(Những Bước Chân Âm Thầm,Y Vân)

Buổi tối ngủ trên đồi hỏi hòn đá nhỏ
Con đường nào
Con đường nào dẫn đến một dòng sông?
Một dòng sông mà em vẫn thường ra ngồi giặt áo
Và con đò và câu hò theo nước trôi xuôi
(Ngày Đá Đơm Bông, Loan Thảo)

Qua bao con đường, qua bao phố phường lê mòn gót chân
Chim muông bên rừng chờ mình về đón mừng
Môi khô em tròn đợi từng giọt sữa non
Dừng bên suối rồi rừng trưa nắng ngừng trôị
Ðường dài đón ta cho ta giòng nước tươi thêm tình yêu
Ngọt bùi sẽ dem cho em ngày tháng đi qua cuộc đời
(Uống Nước Bên Bờ Suối, LUP)

Nhớ khi xưa lạ nhau
Chung một đường kẻ trước, người sau
Chàng lặng đi theo nàng
Hát vu vơ mấy câu nhạc tình
Nàng làm như vô tình
Gái đoan trang dễ đâu làm quen.
Lối đi qua nhà em
Nghe nồng nàn mùi Dạ Lý thật thơm
Khi đêm sang đom đóm đong đưa
Giờ nàng đã ngủ chưa?
(Gặp Nhau Làm Ngơ, Trần Thiện Thanh)