10/29/14

mặt nước chao nàng đã quá giang













hoá  trang

chàng hoá trang như nước
trôi dạt dưới chân em
kiếp mưa xưa đã tận
mịt mù con suối đêm
chàng hoá trang như đá
lạnh lùng đến ngàn năm
trăng dõi soi muôn dặm
điệu buồn từng phiến lăn
chàng hoá trang như ảnh
đêm thức giấc ngại ngần
trong tay em bong dáng
vỡ tan ngày hư sinh
chàng hoá trang nhật thực
in trên da mặt trời
thân chàm trăm vết ố
ngời sáng một đêm vui













vết xâm

có thể chuyến xe không chở nữa
chiều hoang vu nắng quái mênh mang
sông chào đón dưới mưa run rẩy
mặt nước chao nàng đã quá giang

có thể chuyến xe rồi trở lại
đưa nàng đi sau một lần đò
bàn tay vẫy ngón xanh mầu lá
bỗng chập chùng như những cánh lan

có thể nàng tình cờ trở lại
đường năm xưa phố thị ngỡ ngàng
chuyến xe đón nàng qua một dặm
mưa mù trời dài mấy quan san

có thể chuyến xe còn chờ mãi
hang trăm năm mục nát tan tành
ôi, vết tích hoá thành mặt nạ
treo bên đời tựa một vết xâm

Hàn Song Tường

 From:  Gió O

10/24/14

albert einstein quotes




+ Nếu anh không thể giải thích được một cách đơn giản, tức là  anh không hiểu đầy đủ  
+ Người ta cho rằng trí thức làm thành nhà khoa học lớn. Họ lầm: chính là cá tính. 
+ Đừng làm người thành công, thay vì vậy nên làm người có giá trị  
+ Dấu hiệu thật của thông minh không phải là kiến thức nhưng là sự tưởng tượng
+ Tôi chẳng bao giờ nghĩ đến tương lai - Nó rồi cũng đến. 
+ Nhìn sâu thẳm vào thiên  nhiên,  và rồi bạn sẽ hiểu mọi chuyện  hay đẹp hơn 

+If you can't explain it simply, you don't understand it well enough
+ Most people say that it is the intellect which makes a great scientist. They are wrong: it is character
+ Try not to become a man of success, but rather try to become a man of value
+ The true sign of intelligence is not knowledge but imagination
+ I never think of the future - it comes soon enough.
+ Look deep into nature, and then you will understand everything better
+ If the facts don't fit the theory, change the facts
+ You have to learn the rules of the game. And then you have to play better than anyone else
+ Weakness of attitude becomes weakness of character
+ Logic will get you from A to B. Imagination will take you everywhere.
+ The only source of knowledge is experience
+ The only reason for time is so that everything doesn't happen at once
+ Education is what remains after one has forgotten what one has learned in school
+ Peace cannot be kept by force; it can only be achieved by understanding

đường dây nóng... hổi




Về sự ...cố Phùng Quang Thanh dẫn mấy ông Tàu lai sang Tàu lập đường dây nóng (nóng hổi luôn). Kinh thật, dzũ khí sát thương "ta" chưa kịp mua thì "ông" TQ đã chơi dzũ khí sát ... rạt rùi ! 

Source: Dân làm báo

she beat ebola

 Nina Pham










(CNN) -- She beat Ebola. Now she's eager to get back to normal -- and reunite with her dog, Bentley.
Nina Pham addressed reporters Friday at the National Institutes of Health hospital in Bethesda, Maryland, after doctors announced that she was free of the Ebola virus.
"I feel fortunate and blessed to be standing here today," she said. "Throughout this ordeal, I have put my faith in God and my medical team."
She said she believes in the power of prayer and thanked people around the world who have prayed for her.

Pham strode to a bank of microphones moments after the NIH's Dr. Anthony Fauci said she was free of the virus.
Looking composed, the nurse thanked Dr. Kent Brantly, the American physician who also survived Ebola, for donating his plasma to her while she was sick.

Pham, who grew up in a Vietnamese family in Fort Worth, Texas, graduated with a nursing degree in 2010 and just months ago received a certification in critical care nursing, which deals with life-threatening problems.
She said Friday that she looks forward to resuming a normal life and seeing her dog, Bentley, a Cavalier King Charles spaniel who has been held in quarantine -- just in case -- back in Texas. She said she's been through a "very stressful and challenging time and asked for privacy."

Source: CNN.com

10/17/14

mây và những căn nhà cũ



Life isn't about finding yourself. Life is about creating yourself. 
Đời không phải là chạy đi tìm kiếm mình. Đời là sáng tạo ra ta
George Bernard Shaw

Tĩnh vật

Tôi đi về hướng mây đùn buổi sáng
Con đường hẹp quanh ngày Tây Bắc
Ngày mùa hè muộn sáng trắng oi nồng
Ở lưng chừng màu xanh
Con chim sơn ca đã bay đi
Vắng vẻ
Chỉ còn lại mây và những căn nhà cũ
Như tấm tranh bất động của Cezanne
Dựng bức tường màu vàng với mây đùn
Bên cạnh con đường  làng
Trên đỉnh ngọn đồi chanh
Một ngày chớm thu bụi, mưa, gió ru người ta ngủ

Northwest, 9/2014

10/16/14

anais nin quotes

                               









          

         
  

                                                                                                               

10/15/14

những tình ca bất tử

















Đêm Giã Từ
Ca khúc: Y Vân - cô Thể Vân
Trình bày: Thanh Thuý

Mưa buốt lạnh trong đêm đứng trên thềm ga vắng
Hắt hiu ngọt đèn vàng em tiễn anh
Mưa ướt mềm đôi vai biết bao điều chưa nói
Biệt ly sầu vời vợi có gì vui

Mưa giá lạnh tim ta nói sao bằng thương nhớ
Có chăng là lệ nhòa trên nét mi
Mưa gió lùa qua hiên giữa khi mình lưu luyến
khi tiếng còi lạnh lùng xé màn đêm

Quyến luyến anh còn đứng chưa lên đường
Nhớ tiếc trong lòng mãi qua đêm trường
Ánh sáng cây đèn úa soi trên thềm
Còn đó chăng là bóng em và bóng đêm

Anh nói gì bên em biết bao điều thương mến
Cũng chưa bằng một lần em tiễn anh
Anh bước vào toa trong mắt không rời ga vắng
Trời mưa chỉ làm buồn chúng mình thêm

10/14/14

talk shows và sinh hoạt văn nghệ














Talk Shows, Late Shows TV ở Mỹ
Một nơi sinh hoạt văn học nghệ thuật đáng kể

Mỹ có rất nhiều Talk Shows, Late Shows của những hảng truyền hình khác nhau. TS là 1 chương trình TV thường kéo dài 1 giờ, mỗi ngày mỗi đêm đều có. Người Mỹ nào cũng xem TS. Nó là một thứ sinh hoạt văn hóa chính trị xã hội thời sự mang màu sắc rất Mỹ. Dưới hình thức trò chuyện với khán giả. Một loại văn hóa gần như không thể thiếu trong đời sống người Mỹ.

Riêng về văn học nghệ thuật, gần như ngày nào cũng có. Không TS nầy cũng TS kia. Họ mời diễn viên, họ mời ca nhạc sĩ, họ mời tác giả văn nghệ đến để nói chuyện. Hầu hết là những câu chuyện đối thoại trời trăng mây nước, khôi hài, vui nhộn, riêng, chung. Đùng một cái, người host đặt câu hỏi về quan điểm văn học nghệ thuật, sáng tác, tác phẩm v.v...

Nói chung, người Mỹ bàn về nghệ thuật dưới hình thức giới thiệu và trình diễn. Do đó, công việc lý luận phê bình văn học ở một nước như Mỹ rất trù phú, rộng rãi, đa dạng. Nó gồm rất nhiều mặt sinh hoạt, nhiều phương cách, nhiều khía cạnh khác nhau. Không phải chỉ có trần sì lý luận tẻ ngắt.

Người Mỹ có khuynh hướng trao sự thưởng ngoạn và cả phán đoán vào tay công chúng. Văn nghệ cũng vậy. Họ không có cái ảo vọng làm "cây roi" lao vun vút  vào văn chương. Theo họ, như vậy vô ích. Và, căn bản, nó trái với tinh thần dân chủ.



10/13/14

through the vivid autumn















Autumn Song
by: Margaret Elizabeth Sangster (1838-1912)
   
Let's go down the road together, you and I,
Let's go down the road together,
Through the vivid autumn weather;
Let's go down the road together when the red leaves fly.
Let's go searching, searching after
Joy and mirth and love and laughter--
Let's go down the road together, you and I.

Let's go hunting for adventure, you and I,
For the romance we are knowing
Waits for us, alive and glowing,
For the romance that has always passed us by.
Let's have done with tears and sighing,
What if summer-time is dying?
Let's go hunting for adventure, you and I.

 Let's go down the road together, you and I--
And if you are frightened lest you
Weary grow, my arms will rest you,
As we take the road together when the red leaves fly.
Springtime is the time for mating?
Ah, a deeper love is waiting
Down the autumn road that calls us, you and I!


Khúc Hát Thu

Nào đi ra cùng với nhau, anh và tôi,
Đi với nhau,
Xuyên mùa thu tơ óng;
Nào đi ra cùng với nhau kia những chiếc lá đỏ bay.
Nào đi tìm, đi tìm nhau
Niềm vui và nô đùa và tình yêu và tiếng cười--
Hảy đi ra cùng với nhau, anh và tôi.

Nào đi ra săn lùng vận mệnh, anh và tôi,
Cho giấc mộng mà ta đang trầm tư
Đang chờ ta, sống và lấp lánh,
Cho giấc mơ mà ta luôn trễ chuyến.
Nào ra đi cùng những giọt nước mắt và tiếng thở dài,
Mùa hạ đang tắt ngấm thì đã sao?
Hảy đi ra săn lùng vận mệnh, anh và tôi,

Nào đi ra cùng với nhau, anh và tôi--
Và nếu anh ngại ngần chán ngán
Hảy nắm tay tôi,
Ta đi cùng với nhau kia những chiếc lá đỏ bay.
Cứ gì xuân giao mùa tình duyên?
A, tình thắm đang chờ
Dưới con đường mùa thu đang gọi, anh và tôi!


10/11/14

safety, an toàn trong xã hội




Safety (n)
: freedom from harm or danger : the state of being safe
: the state of not being dangerous or harmful
: a place that is free from harm or danger : a safe place
(Merriam-Webster)

Tôi thích đặt con người sự vật cảnh quang, nên có một địa chỉ, có một thời điểm. Quê hương, thì quê hương nào, ở đâu? Con ngưòi, không thể nói hết nhân loại, người ở đâu, bao giờ? Cho nên, bất an thì tại sao bất an, ai bất an, bất an về chuyện gì, ở đâu?

Có sự vụ gần như trái khoáy mâu thuẫn. Người VN trong nước, trong văn học, trên báo đài, có vẻ như trở trăn bức xúc liên tục. Nhưng người VN, đồng thời, trong xã hội lại ngày càng trở nên vô cảm. Mà chuyện nầy không phải một sớm một chiều. Không còn là hiện tượng nhất thời, thoáng chốc. Nó có nguyên nhân sâu, nó có lý do gần.

Sự suy tư, xao xuyến, thinking, restless vốn dĩ là bản tính của con người. Có sống thì có suy nghĩ, lo toan. Sự độc lập càng mạnh, cá nhân lo toan càng nhiều. Điều kiện an ninh trong cuộc sống càng hoàn hảo, sự lo lắng càng phát triển.

Vấn đề vì vậy thuộc về tình trạng sống còn là tình trạng an toàn trong xã hội, safety. An toàn không bị đe dọa tính mạng, an toàn trong sản phẩm tiêu dùng, an toàn trong hoạt động giao thông, môi trường sống v.v...

Bao nhiêu cái an toàn là bấy nhiêu sự suy nghĩ lo lắng. Hành Pháp làm gì? Là thi hành sự an toàn. Lập Pháp, suy tư về văn bản hướng dẫn an toàn. Còn Tư Pháp, nhằm bảo đảm sự an toàn đó.

Bất an, theo cách nói của người Việt hải ngoại trong văn học, lắt léo thay, nếu không nhằm sự an toàn safety, the state of not being dangerous or harmful, thì là gì?

10/10/14

nghề reviewers ở mỹ




Amazon reviewer legend Joanna Daneman

Reviewer (n)
:  one that reviews; especially :  a writer of critical reviews

Trước hết, reviewer là một writer. Người viết, người cầm bút, nhà văn. Thứ đến, là một nghề hẳn hoi. Họ viết trên báo hoặc tạp chí. Nhiệm vụ của họ chính là nhiệm vụ nhận xét phê bình, critic, judgement.

Họ phụ trách phần điểm sách, điểm ca khúc, điểm phim hay có khi điểm cả sản phẩm như xe cộ, vật dụng... cho tờ báo, tạp chí hoặc TV. Trong cách định nghĩa của nghề nầy, phần văn học, reviewer phải có kiến thức chuyên môn về critic cũng như literature. Phần quan trọng nhất của họ là phần judgement, nhận định , phán đoán. Cho nên, nếu 2 reviewers của 2 magazines khác nhau, quan điểm có thể khác nhau về 1 quyển sách trên thị trường. Đó là chuyện rất thường.

Vì là một nghề nghiệp, reviewer chỉ phục phụ công chúng đọc giả, khán giả, thính giả mà thôi. Khác với giới "nhà phê bình" kiểu VN. Nhà phê bình VN nghĩ họ chính là một thành  phần cốt cán là "cây roi" quất vào mặt văn  chương (như cách họ hay nói) để phát triển văn học. Phê bình gia VN viết và nói  mục tiêu là với tác giả, thay vì đọc giả. Reviewer trao sứ mệnh phán đoán sau cùng vào tay đọc giả.

Tóm tắt,
Reviewers văn học là người điểm sách, phê bình sách. Người làm vườn, người ghi chép sổ tay, người tỉa tót bắt sâu hoa lá trong vườn văn học. Hết. Họ là ông thợ sơn. Họ đi sau ông thợ mộc là nhà văn. Họ không có cái nhiệm vụ hay "chức năng" to lớn nào để hoằng dương văn học. Họ chỉ phục vụ nhu cầu văn học của công chúng. Và dĩ nhiên, đọc giả rất cần đọc reviewers.

Tôi không rõ, nhà văn VN thật sự có cần đến nhà (hay đội ngũ) phê bình lý luận văn học như nó có hay không? Vì, hơn ai hết, văn sĩ sáng tác chính là người trực tiếp hành nghề cầm bút chuyên nghiệp. Lẽ nào môĩ nhà văn không tự trang bị hành trang văn học cho riêng mình (vốn dĩ cũng không phải khó khăn lắm)?


10/9/14

nobel văn chương 2014









Patrick Modiano
Born: 30 July 1945, Paris, France
Residence at the time of the award: France
Prize motivation: "for the art of memory with which he has evoked the most ungraspable human destinies and uncovered the life-world of the occupation" (Nobelprize.org)

 "qua nghệ thuật của ký ức mà ông đã gợi lên số phận thầm kín nhất của con người và đã phơi bày nhân tình thế thái của thời xâm chiếm ".  

[Patrick Modiano, the French novelist whose works often explore the traumas of the Nazi occupation of France and hinge on the themes of memory, loss and the puzzle of identity, won the 2014 Nobel Prize in Literature on Thursday.
In an announcement in Stockholm, the Swedish Academy cited Mr. Modiano’s ability to evoke “the most ungraspable human destinies” in his work.
The Nobel, one of the most prestigious and financially generous awards in the world, comes with a $1.1 million prize. The literature prize is given out for a lifetime of writing rather than for a single work.
Mr. Modiano, who has published about 30 works, has written novels, children’s books and screenplays, first rose to prominence in 1968 with his novel “La Place de l’Étoile.”
Many of his fictional works are set in Paris during World War II, and some play with the detective genre. His works have been translated around the world, and about a dozen of his books have been translated into English, but he is not widely known outside France.]

Source:  nytimes.com

10/8/14

và viết những lá thư dài



Photo of 1 Needlehole Cottages

At Needlehole
by Alison Brackenbury (1953- )

How lovely the land lies in October,
Still as the moon.
The new wheat is planted.
The drivers are gone
To pile up their wood
Or be soothed by a screen.

The felled tree is sawn,
The robin’s cross cry
Now liquid and long,
Uncannily high.
The cold finds my fingers.
The moon fills the sky.


Trên Gác Xép
by Alison Brackenbury (1953- )

Tháng Mười đất nằm dài thấy thương,
Như trăng đứng lặng.
Đồng lúa mì mới trồng.
Mấy ông tài xe lái đi mất
Đi gom củi.
Hay nằm khèo coi phim đở ghiền.

Đám cây đẵn đem cưa khúc,
Con sẻ đỏ hay khóc lóc bay ngang
Bây giờ càng khóc lê thê sướt mướt,
 Bay liều lên cao.
Giá lạnh đi tìm những ngón tay ta.
Ánh trăng giăng  kín khung trời.



Autumn Day
by: Rainer Maria Rilke (1875-1926)
translated by James Burnham (1948- )

Lord, it is time. Summer was very grand.
Now cast your shadow on the sundials,
and loose the winds on the open fields.

Command the last fruits to be full;
give them two more southerly days.
Force them into perfection and chase
the last sweetness into heavy wine.

Who has no house will not build one now.
Who is now alone will stay alone,
will wake and read and write long letters
and wander up and down the streets
restlessly, driven like leaves.


Ngày Mùa Thu

Chúa ơi, mùa lại sang. Mùa hạ đã qua đẹp tuyệt.
Bây giờ ta thôi chơi đếm chiếc bóng giờ,
Và mất những cơn gió đồng mông.

Lệnh cho những trái cây sau cùng phải trĩu;
cho thêm hai ngày phương nam nữa.
Phải chín gấp 
Đem hết ngọt lịm vào làm men rượu cay nồng.

Ai không nhà sẽ cứ không nhà.
Ai cô đơn sẽ cứ đơn côi, 
hảy thức giấc và đọc và viết những lá thư dài
Và lang thang đó đây đường phố
lao chao, lái đi như những chiếc lá.

Northwest, October 2014

.................................................................
Needlehole cottage: nhà nóc nhọn, có gác, ở miền quê nước Anh.

10/6/14

dễ như ăn cơm sườn





A Day’s Wait
Short Story
by Ernest Hemingway
Lý Ốc phiên dịch

(tiếp theo)
Ở nhà mọi người nói thằng bé không cho bất cứ ai vào phòng.
"Ba không được vào," nó nói. "Ba không được bị lây bịnh."
Tôi lại gần và thấy nó vẫn nằm y như cũ, mặt tái nhợt, nhưng chót  cằm ửng đỏ vì nóng, vẫn nhìn chăm chăm về hướng phía cuối giường.
Tôi cặp nhiệt cho nó.
"Mấy độ?"
"Để coi, một trăm lẽ hai và bốn phần mười."
"Một trăm lẽ hai," nó nói.
"Ai nói vậy?"
"Ông bác sĩ."
"Nhiệt độ của con còn được,"Tôi nói. "Không có gì phải lo."
"Con không có lo," nó nói, "nhưng mà con suy nghĩ."
"Đừng suy nghĩ," tôi nói. "Dễ như ăn cơm sườn."
"Con cũng muốn coi như không có gì," nó nói và nhìn thẳng trước. Rõ ràng nó đang có chuyện gì giấu giếm thật căng thẳng.
"Uống thuốc nầy nhé."
"Ba có nghĩ là thuốc sẽ khá hơn?"
"Thì dĩ nhiên rồi."
Tôi ngồi xuống và mở quyển sách truyện Pirate định đọc, nhưng tôi thấy ngay là nó chẳng lưu ý, vì  vậy tôi dừng lại.
"Ba có nghĩ là chừng nào con sẽ chết không?" nó hỏi.
"Cái gì vậy?"
"Còn bao lâu nữa trước khi con chết hả?"
"Con làm sao mà chết được. Con sao vậy?"
"Ừ, con chết mà. Con nghe ông bác sĩ nói một trăm lẽ hai độ."
"Không ai chết vì nóng một trăm lẽ hai độ cả. Khùng mới nói vậy."
"Chết thiệt mà.  Ở trường học Pháp Văn bạn con nói người ta không thể sống với bốn mươi bốn độ."
Thì ra nó chờ chết suốt ngày, từ lúc chín giờ sáng đến giờ.
"Tội nghiệp Bé Cưng," tôi nói. "Bé Cưng lớn rồi mà khờ. Cái nầy giống như miles và kilometers. Con không có chết. Đó là tại vì cái cặp nhiệt khác nhau. Cái cặp nhiệt đó thì ba mươi bảy độ là bình thường. Còn cái nhiệt kế nầy thì chín mươi tám.
" Chắc không?"
"Chắc như bắp," tôi nói. Giống như miles và kilometers. Con biết rồi, bao nhiêu kilometers khi ba lái xe chỉ số bảy chục miles?
"Ồ," nó nói.
 Nó vẫn nhìn hướng cuối giường rồi dễ chịu  dần. Sự căng thẳng cũng giảm bớt nhiều, cuối cùng, ngày hôm sau nó mè nheo dễ dàng khóc lóc ỉ ôi vì những chuyện lặt vặt không đâu.

  A Day' s Wait

10/4/14

nếu ba thấy phiền




A Day’s Wait
Short Story
by Ernest Hemingway
Lý Ốc phiên dịch

Bé đi vào phòng để đóng cánh cửa sổ trong khi chúng tôi vẫn còn nằm trên giường và tôi thấy nó có vẻ đau yếu.  Nó đang run, khuôn mặt trắng nhợt, và nó bước một cách  chậm chạp đau đớn.
"Con sao vậy, Bé Cưng?"
"Con bị đau đầu."
"Tốt hơn hết là con đi ngủ trở lại."
"Không. Con không sao."
"Con đi ngủ, ba sẽ qua gặp con khi ba mặc đồ xong."
Nhưng khi tôi đi xuống lầu thì nó đã mặc  áo quần tề chỉnh, ngồi cạnh lò sưởi, trông bệnh hoạn và tội nghiệp một thằng bé chín tuổi. Tôi đặt tay lên trán và tôi biết nó bị sốt.
"Con đi ngủ đi," tôi nói "con bị đau rồi."
"Con khỏe mà," nó nói.
Khi bác sĩ đến ông ta lấy ngay nhiệt độ.
"Bao nhiêu độ?" Tôi hỏi ông.
"Một trăm lẽ hai"
Dưới nhà, bác sĩ cho ba loại thuốc viên con nhộng ba màu khác nhau với lời chỉ dẫn cách dùng. Một để hạ nhiệt, một liều thuốc súc đường ruột, liều thứ ba để trung hòa dung chất acid. Vi khuẩn của 20 loại cúm chỉ có thể hoạt động trong dung môi acid, ông giải thích. Ông bác sĩ có vẻ biết rành rẽ về cảm cúm và nói thêm chẳng có gì phải lo nếu nhiệt độ chưa quá một trăm lẽ bốn độ. Cái nầy là dịch cúm nhẹ thôi nếu đừng để bị sưng phổi.

Trở lại phòng ngủ tôi ghi xuống nhiệt độ của nó và giờ giấc uống thuốc khác nhau.
"Con có muốn ba đọc sách cho con không?"
"Dà. Nếu ba muốn," thằng bé nói. Mặt nó trắng bệch và hiện  quầng thâm dưới hai mắt. Nó nằm im trên giường trông như tách biệt hẳn với mọi chuyện chung quanh.
Tôi đọc lớn quyển sách của Howard Pyle loạt truyện viết về Pirates; nhưng tôi biết là thằng bé chẳng theo dõi gì cả khi tôi đọc.
 "Con thấy thế nào, Bé Cưng?" Tôi hỏi nó.
"Cũng như vậy," nó nói.
Tôi ngồi phía chân giường đọc vừa đủ nghe trong khi chờ đợi giờ cho nó uống thuốc.
Tôi muốn giữ sự tự nhiên để nó ngủ, nhưng khi tôi nhìn lên thì thấy nó đang nhìn về phía cuối giường, tia nhìn thật kỳ lạ.
"Tại sao con không ngủ? Ba sẽ thức con dậy để uống thuốc."
"Con muốn thức."
Lúc sau nó nói với tôi "Ba không cần phải ở đây, Papa, nếu ba thấy phiền."
"Ba không phiền."
"Không phải, con muốn nói là nếu ba cảm thấy phiền."
Tôi nghĩ có lẽ là nó hơi bị xây xẩm và sau khi cho nó uống thuốc vào lúc mười một giờ tôi đi ra ngoài một chút.

Một ngày trời sáng, lạnh, mặt đất bao phủ bởi lớp tuyết đông đá cho nên dường như tất cả cây cối trụi lá, lùm bụi, cỏ và mặt đất đều biến mất bởi lớp đá tuyết. Tôi cùng với con chó săn lông xù giống Irish thả bộ theo con đường cạnh dòng suối nhỏ đông cứng, nhưng rất khó đi đứng trên bề mặt gương và chú chó nhỏ lông đỏ đã trượt vỏ chuối té hai lần, tôi cũng một lần làm rớt cây súng và nhặt nó chuồi trên mặt nước đá.
Chúng tôi xua một đàn chim cút ẩn trong bụi cây gie dọc bờ đất sét cao và bắn được hai con số còn lại vụt khỏi bờ bay mất. Có vài con nhóm trên cây, nhưng hầu hết bay túa vào lùm và bọn chim cút phải nhún nhảy vài lần trước khi bị đuổi bay lên. Chim nhô ra trong khi bạn nhắm trong tư thế lắc lư trên mặt đá,  bụi cây rung rinh rất khó bắn, hạ được hai, bắn hụt năm, quay trở về  nhà vui vì tìm được đàn cút ở gần nhà và hứa hẹn còn nhiều ngày khác nữa. (còn tiếp)

  A Day' s Wait

văn học hải ngoại




Văn Học người Việt ở nước ngoài thì cứ gọi là Văn Học Hải Ngoại. Tại sao nên chọn tên Hải Ngoại ?

- Hải Ngoại, Overseas (adj, adv, n) mang nghĩa chung là ngoài nước
- Có tính lịch sử, như nhà chí sĩ Phan Bội Châu đã từng dùng
- Có tính thời sự cận đại rộng rãi qua sự kiện Boat People đi vào từ vựng thế giới
- Đúng trong trường hợp VN, vì nước VN gần như là một bán đảo nhìn ra TBD
- Và đúng trong trường hợp tình trạng thực tế người Việt hiện nay sống ở ngoài nước.

Tôi đã chứng minh là đại đa số người Việt (ở Mỹ) hiện nay đã trở thành công dân Mỹ.
Căn bản, nếu anh đã là citizen thì anh không thể còn là refugee nữa.

Nói thí dụ, như nhân vật X hiện nay là lưu vong, tỵ nạn, nếu vài năm sau anh ta trở về VN vẫn còn VC và  mua đất đầu tư thì sao? làm sao gọi anh ta  lưu vong được nữa chứ? Tôi hỏi quý vị, nhà văn VN ở Mỹ ở Tây ở Úc được mấy người  còn giữ tư cách tỵ nạn và không thể trở về VN? Nếu vì lý do gì đó, anh trở lại VN, anh giao lưu, anh in sách, anh đầu tư, anh hành nghề v.v... thì xin anh hảy để từ ngữ "lưu vong" sang một bên.

Cái tên có thể không quan trọng. Nhưng cái tên gợi hứng. Cớ gì phải chọn một cái tên hẹp hòi, xấu,  lại không thực tế. Khuất Nguyên từng nói: "Mẹ sanh ra ta, cha chọn cái tên đẹp đặt cho ta."Thi hào ND cũng viết:

So chi những  khúc tiêu tao
Dột lòng mình cũng nao nao lòng người
(Kiều)

10/3/14

văn học không nên có lưu vong




Tôi hiểu chữ lưu vong exile là bị đẩy forced ra đi khỏi nước và bị mất mát. Như vậy, có con người lưu vong, nhưng không có văn học lưu vong. Hoặc không nên có. Chỉ có văn học của con người bản địa. Tình yêu, niềm vui, nỗi buồn, ở không gian nào cũng thế. Làm gì có tình yêu lưu vong?

Có một thực tế về tác phẩm văn học mà ít người gốc Việt (chịu, dám) đề cập. Đó là quốc tịch của người viết writers và căn cước ID của tác phẩm. Nói rõ hơn, anh viết với tư cách là dân nước nào và sách của anh được ai xuất bản? Xin đưa thí dụ điển hình: tác giả Cao Hành Kiện.

Cao Hành Kiện khôi nguyên Nobel Văn Chương năm 2000, qua tác phẩm Linh Sơn. Linh Sơn khởi viết năm 82, 83, lúc ông còn sống ở TQ. Nhưng được hoàn tất năm 1989 (bằng Hoa Văn) lúc ông qua ở Pháp và được dịch thuật xuất bản tại Pháp năm 1990 cũng là năm ông trở thành công dân Pháp. Do đó, người ta xem Nobel Văn Chương 2000 thuộc về Pháp, đương nhiên. Mặc dù CHK có đầy đủ yếu tố của "lưu vong".

Tôi thấy người gốc Việt viết văn theo chiều hướng ngược lại. Họ là công dân Tây, Mỹ nhưng không it người có sách xuất bản tại VN. Tôi không hiểu, giả dụ, có tác phẩm loại nầy được xét nhận giải thưởng tầm mức QT thì dzụ dziệc sẽ ra sao ? Căn cước ID tác phẩm của anh thuộc về ai? VN hay Tây Mỹ?

Tóm tắt, văn chương dù viết bởi ngôn ngữ nào, phải viết cho hay. Cái "hay" thuộc về trách nhiệm . Như ông bác sĩ phải lành nghề. Ông thợ may phải may quần áo vừa vặn và đẹp.

Ngoài ra, vấn đề văn học là vấn đề thuộc về căn cước của người viết và căn cước của tác phẩm. Văn học không nên có chuyện lưu vong . Chả nhẽ một người Mỹ viết tiểu thuyết về Ấn Độ thì họ cũng lưu vong hay sao? Đề tài sáng tạo thì vô giới hạn.

unemployment rate fell below 6%


chart jobs 100314The nation's unemployment rate fell below 6% in September for the first time in six years.
The rate came in at 5.9%, while employers added 248,000 jobs last month.

The unemployment rate fell last month because more people were getting jobs, not because they were dropping out of the labor force as they have at times during the economic recovery. The share of people in the workforce was essentially unchanged.
Jobs growth was strong in professional and business services, particularly in employment services and consulting. The retail and health care sectors, which have been a powerhouse throughout the recovery, also gained. Construction added 16,000 jobs.

Friday's report is the final one before the mid-term elections on Nov. 4. President Obama touted the strength of the economy recovery in a speech in Chicago Thursday, though he noted that most of the gains are going to the wealthy.
The president's critics, however, say the unemployment rate is declining because people are getting discourage and dropping out of the workforce entirely when they can't find jobs. The share of Americans participating in the labor force is now at its lowest point since 1978, at 62.7%.
The "drop out" factor has been a problem during the recovery, but the recent decrease in the unemployment rate, which stood at 7.2% a year ago, is due more to Americans landing jobs than giving up. Employers have added 2.6 million people to their payrolls since last September.

Source:  cnn.com

10/1/14

thuở nhỏ chúng tôi sống rất điệu


 

Trương Gia Vy và tôi thường líu lo, khúc khích với nhau trong những lần họp mặt bạn bè ở nhà anh chị Nguyễn Mộng Giác mỗi cuối tuần. Có phải vì cả 2 đều lập gia đình với những vị hơn chúng tôi rất nhiều tuổi? Nghiêu Đề hơn tôi 15 và Nguyễn Xuân Hoàng hơn Vy 16 .

Thuở nhỏ chúng tôi sống rất điệu và lại còn rất cường điệu. Đi nhà thờ với áo dài thướt tha yêu kiều và thật dịu hiền, nhưng chẳng bao giờ cầm theo thánh kinh, thường trốn tới Alliance France coi tranh với quyển La Nause trên tay. Nếu có chiều nào đi café thì làm dáng với “The Sound and The Fury“… Những quyển sách mà với tuổi 16,17 của tôi , càng đọc càng không hiểu gì hết, càng đọc càng tẩu hoả nhập ma… Phải chăng khi lập gia đình tôi cũng mang thói tật cường điệu đó? Dù cho Cha Mẹ đã nhiều lần hăm dọa từ bỏ, hoặc bạn bè thân thiết của anh cảnh cáo, như TDTừ: ”Nói cho cô hiểu là thằng bạn của chúng tôi sẽ chẳng săn sóc gì được cho cái gọi là mái ấm gia đình đâu đó nhé, nó chỉ giúp cô được mỗi một điều là  sống chung để cô không còn sơ… ma !” . Nhưng tôi vẫn quyết tâm sống với người họa sĩ mình yêu mến, với tôi, cách sống mà như chơi cùng với lối nói chuyện đầy minh triết của anh đã là điểm sáng , chói ngời để tôi được cười vui chan hòa, chẳng sợ gì đời sống vật chất đầy khó khăn trước mặt. Tôi còn ráng nói vói theo cùng thiên hạ, với lời tuyên bố đầy phiền toái trước khi lập gia đình: Không mua nổi tranh , thôi lấy hoạ sĩ cho nó chắc ăn!

Những năm sống ở California, cuối tuần hẹn hay không hẹn, chúng tôi đều đến “thăm “ một nhóm chung ở nhà anh chị Giác hoặc Nguyễn Đức Quang. Những câu chuyện được bàn ra hay nói tới chỉ nằm gọn trong câu kết luận của Nghiêu Đề trước khi tan hàng: ”Cái hay nhất là cả đám bàn tán rất hăng hái về mọi đề tài, văn học, chính trị ,văn chương , âm nhạc… nhưng đến khi ra về thì không ai còn nhớ là đã bàn, đã nói những gì, thôi coi như huề cả làng “. Rất nhớ một lần anh NXHoàng vừa hướng về phía Hội Phụ Nữ chúng tôi vừa hỏi “Các đấng Vợ Hiền đang bàn gì đây?”, Nghiêu Đề bèn sáng tác ngay thơ , làm tất cả bạn bè cười tung cười toé: ”Đừng mong con vợ nó Hiền , chỉ cầu con vợ không Điên đủ rồi". Vy và tôi đều nghĩ: Những cô vợ đã không hiền lại còn rất điên, chắc phải là chúng tôi đây"! (Lê Chiều Giang)

Source:  khi chúng tôi còn thở - damau.org

nice pictures in hong kong occupy

Thumbnail
Học sinh che mưa cho cảnh sát
 Cảnh sát xin học sinh
cho xe cứu hoả đi qua
                                                           
                                                       






 United For Democracy
Global Solidarity With Hong Kong

 1 dư lợn viên ủng hộ chính phủ
bị  dân chúng la ó chê cưới